Thần tụng – Đinh Hùng

0
Thần tụng  –  Đinh Hùng

Trước ngọn thần đăng;

Chập chờn gió lốc.

Lạc giữa tang thương;

Hồn nào cô độc?

Bao trời viễn ảnh chờ cuối quan san;

Một khối thiên tư nằm trong u ngục.

Lũ chúng ta:

Mấy kẻ không nhà, tưởng dành bạc đức với nhân tình nên mê tràn tâm sự, có buổi vò nhung xé lụa, chưa mời giăng một tiệc đà nhắc giọng Lưu Linh;

Từng giờ thoát tục, đã quyết vô tâm cùng thể phách thì đốt trọn tinh anh, đòi phen khóc nhạc, cười hoa, chẳng luyến mộng mười năm cũng nổi tình Đỗ Mục.

Chiều Thăng Long sầu xuống bâng khuâng, cửa Đế Thành bỏ ngỏ, hằng gợi khi đời lạnh sương bay;

Hồn Do Thái gió lên bát ngát, niềm tâm ý đi xa, luống ngại lúc trời thanh sao mọc.

Nhân thế bỏ hoài nhân thế. Ô! Bao phen dâu bể ngậm ngùi giấc mộng Châu Dương, ai đến đó xin bày riêng Ngự Uyển, còn khi Liễu ủ Đào phai;

Hồng nhan để mặc hồng nhan, ôi những trận cuồng phong tan tác cành hoa Thục Nữ! Ta về đây thử đốt hết A Phòng, này lúc thành say, lửa bốc.

Mê thiên hạ vào một đêm hồng phấn, để ta quên nửa giấc u hoài;

Gọi sinh linh sang từng cuộc truy hoan, cho người tránh nghìn năm oan khốc.

Nhờ men phá hoại, xót giang sơn cười ngả cười nghiêng;

Mượn bút tung hoành, lỗi thời thế xoay ngang xoay dọc.

Hỡi ôi!

Luỵ tài hoa vẫn đành đoản mệnh, có say đâu một làn hương thoảng? Có yêu đâu một nét mây hờ? Sao còn ngộ, còn điên, còn dại? Trí cảm thông mờ ngủ dưới chao đèn;

Mộ nhan sắc đến nỗi vong tình, chẳng mê vì một bóng tiên qua, chẳng chết vì một bầy yêu đến, mà cũng hờn, cũng giận, cũng ghen, hồn lưu lạc mỉm cười trong đáy cốc.

Xem thêm:  Tuyển tập những bài thơ ngũ ngôn bát cú, ngũ ngôn tứ tuyệt hay

Chúng ta đây:

Mấy lòng vương giả bơ vơ từ thuở suy vong, nửa cuộc giao tranh sầu đến tâm tình gỗ đá, kẻ phong sương, người lữ quán, dù chưa dựng kinh kỳ ảo tưởng đã xoay nghiêng gác phấn, lầu son;

Từng điểm tinh anh lang thang những chiều tái tạo, bốn mùa hôn phối hiện lên thanh sắc cỏ cây, màu quân tử, nét văn khôi, tuy chẳng ơn mưa móc từ bi cũng bừng nở cành vàng, lá ngọc.

Nào hiểu đâu thiên lương lúc mờ, lúc tỏ, vì hiện thân chốc chốc mỗi hư huyền, sớm rồi sớm nhớ màu xiêm mặc khách, vũ đài kia ai tỉnh với ai mê?

Sao chẳng biết hình hài là có, là không? Nhưng trường mộng đêm đêm hằng thấp thoáng, ngày lại ngày thương nét mặt nhân gian, thế sự ấy nên cười hay nên khóc?

Lũ chúng ta:

Một đoàn đãng tử, lấy bút thơ mà phác hoạ vũ trụ chi Tình, lại truyền bá Vô Vi chi Đạo, xét giang hồ chi khí cốt thực đã nên bốn phương huynh đệ, mười dặm thân sơ;

Xóm quê nhà:

Trăm họ thanh bình, dùng hương phấn để hình dung Giao Đài chi Cảnh, còn vun trồng Khoái Lạc chi Hoa, ngẫm tuyết nguyệt chi ân tình thì cũng đáng một nét phù vân, nghìn vàng tơ tóc.

Làng Yên Hoa tha thiết dáng yêu đào, này sân hồng lý, này mái Tây Hiên, giao những bóng bào huynh, xá muội, gần đây cũng tư thất son vàng;

Chiều lưu đãng ngẩn ngơ đường xa mã, có bước hồi hương, có giờ ái mộ, chen những hồn du mục tha phương, ghé đâu chẳng giang san gấm vóc.

Đồng cảm, đồng tâm, ai nói gì vong quốc hận? Vì đây cũng Cửa-Đình-Thét-Nhạc gọi hồn non nước tiêu sơ, sao chẳng muốn đeo bầu viễn thú, chở phăng lòng tới Giang Nam?

Một mình, một bóng, ta gợi chi cố viên tình? Mà đó thì bên gối Dâng Hương, cảm khói trường đình man mác, vậy cứ mơ lầm tẩu vân du, hướng thẳng hồn sang Tây Trúc?

Xem thêm:  Ngoại - Phan Thành Minh

Phù Dung bên phù thế, cõi nào thực cõi tiêu tao?

Hồng phấn lẫn hồng trần, đâu đã vì đâu ô trọc?

Ta hát mà chơi, ta sống đó tuy hư lại thực, giữa chợ đời vất vưởng bóng sầu nhân, thì bán rẻ linh hồn cho Quỷ, tìm Hỉ Thần kết bạn tâm giao;

Ngươi cười cho thoả, ngươi ở đây dẫu ác mà hiền, gần cửa mộ lạc loài hồn dị khách, hãy nhập chung tinh thể với Người, dùng độc dược thử lòng thế tục.

Lũ chúng ta:

Xoay nhỡn tiền lại nhắm hiện thân;

Lấy kỳ thư về làm sách học,

Mới hay:

Hồn hỡi hồn!

Trời đất ngủ trong chiều khói lửa

Hồn chập chờn bên cửa Dung Nhan.

Gọi nhau vào cuộc bi hoan,

Ta thiếu thể phách giải oan Hồn về.

Hồn lại đặt cơn mê cơn tỉnh,

Hồn lại bầy đêm quạnh đêm vui.

Hồn xui rượu nói lên lời,

Khói dâng thành ý, nhạc cười ra hoa.

Hồn bắt ai tiêu ma ngày tháng,

Hồn giúp ai quên lãng hình hài.

Hồn từ siêu thoát phàm thai,

Sầu trong tà dục, vui ngoài thiện tâm.

Hồn ở khắp sơn lâm, hồ hải,

Hồn sống trùm hiện tại, tương lai.

Mênh mang một tiếng cười dài,

Hồn lay bốn vách Dạ Đài cho tan.

Hồn hỡi hồn

Hồn phá hoại điêu tàn cuộc sống,

Hồn điểm trang ảo mộng đời tiên,

Hồn về nhập thuyền quyên,

Mượn duyên bèo nước làm duyên đá vàng.

Hồn thả bướm dựng làm Hồng phấn,

Hồn tung hoa bày trận Hương Say.

Hồn gieo phách ngọt, đàn hay,

Quần hồng phấp phới Hồn bay xuống trần.

Hồn mơn trớn ái ân cánh nhạc,

Hồn đẩy đưa khoái lạc thuyền ca.

Trắng đêm mở cặp thu ba,

Mặt phai nét phấn, môi nhoà màu son.

Hồn hỡi hồn!

Nào đâu xứ cô đơn Hồn ngự?

Nào đâu nơi lữ thứ Hồn đi?

Phóng tâm ta đón Hồn về,

Đắm say mỗi sớm, điên mê từng chiều.

Hồn hỡi hồn!

Hồn bắc nhịp phù kiêu trong rượu,

Hồn gợi câu “tiến tửu” bên hoa.

Hồng tô sắc mặt dương nhoà,

Tiếng cười rạn cốc, lời ca nghiêng bình,

Hồn ngồi với Lưu Linh cuồng khách,

Hồn nhập vào Lý Bạch trích tiên.

Hồn xoay đổ núi ưu phiền,

Đốt tình cháy lửa cho quên Dáng Tình.

Hồn nhốt trí phù sinh vào hũ,

Hồn khép tay thế sự trong vò.

Gào to một tiếng: Ô hô!

Của ai này những cơ đồ không tên!

Hồn hỡi hồn!

Có Hồn đây đảo điên vũ trụ

Có Hồn đây nghiêng ngửa giang san.

Vắng Hồn lạnh lẽo nhân gian,

Say đâu nước biển, suối ngàn mà say

Hồn hỡi hồn!

Hồn vốn sẵn bàn tay nhung lụa

Hồn lại còn cặp má hồng nâu.

Hồn cho đơn thuốc nhiệm mầu,

Khêu lên ngọn lửa, tiêu sầu thế nhân.

Hồn thấu đáo phong trần lục địa,

Hồn cảm thông tình nghĩa năm châu.

Mê Hồn ai phụ Hồn đâu?

Cười trên nghìn cuộc bể dâu, thương đời!

Hồn hỡi hồn!

Ta gọi hồn chơi vơi ngọn lửa,

Ta cầu hồn nức nở bài kinh,

Tỏ mờ trong cõi U minh,

Nghe ta Hồn hỡi có linh thời về!

Mắc sinh tử, ước thề khó diệt,

Tàn thịt xương, mệnh kiếp khôn soi.

Về đây! Từ Cửu-Trùng-Đài,

Gió âm ty lạnh hình hài thế gian.

Hồn sầu bên cửa dung nhan,

Ta thiêu thể phách giải oan hồn về.

Thơ huyền diệu bốn bề khói toả,

Nhạc dị kỳ vạn ngả Sao rơi,

Về đây, Hồn hỡi! Hồn ơi!

Tâm hương một nén muôn đời không tan…


Xem thêm:  Thơ tặng chị ruột - Phạm Hữu Quang