Dọn gánh thăm chồng – Nguyễn Việt Thường

0
Dọn gánh thăm chồng  –  Nguyễn Việt Thường

Trăm thương, ngàn vạn xót xa

Em xin gởi với vài ba thẻ đường

Trong mấy ký gạo Nàng Hương

Trong bọc mứt gừng, trong nắm cơm khô

Trong đôi tấm áo vải thô

Mỗi đường chỉ thấm lệ mờ mắt em

Dăm bảy gói thuốc lá đen

Đôi dòng thư mẹ nhắn kèm lời cha

Tấm lòng em những đêm xa

Tấm hình con lúc vừa ba tuổi tròn

Giấu trong ngực ủ hương mòn

Giấu trong tim tiếng nước non thở dài

Giấu trong từng sợi tóc mai

Giọt mồ hôi mặn những ngày chờ anh

Đôi gióng gánh nặng ân tình

Từ Nam trẩy ngược đường lên Bắc thành

Biết đường dốc những chông chênh

Biết anh chẳng biết, biết mình nao nao

Đường xa, biết sẽ lao đao

Thôi kệ, cứ hướng chiêm bao mà lần

Gánh trên tay những ân cần

Tìm anh, chia những căn phần bấy nay…

Tàu Thống Nhất, ôi mỉa mai!

Cuốn những đường dài, chia vạn tình thương

Ngậm ngùi ga nhỏ Bình Dương

Trạm Phú Khánh, bến sông Hương rầu rầu

Mưa ủ dột mấy đường tàu

Nắng heo hắt bóng hàng cau quê người

Ngủ gà gật với mồ hôi

Thức lận đận với tiếng lời chung quanh

Nghĩ, niềm vui trong mắt anh

Tưởng, con về học một mình lơ ngơ

Thương, cha mẹ suốt đời lo

Tội, thân em giống phận cò bến sông

Qua ga Đồng Hới, vời trông

Cỏ cây đã nhuốm sắc hồng bên kia

Mưa Bến Thủy lạnh ao đìa

Ga Nghệ An chẳng nắng về trong sương

Ôi sao đây cũng quê hương

Mà nghe lành lạnh chán chường

Mà nghe nằng nặng đêm dường đắng cay

Đôi vai gánh trọn đường dài

Mồ hôi pha nước mắt cay

Thương chồng, xin nhận chông gai riêng đời

Thương chồng, không tiếng than ôi

Thoát ra từ giữa đôi môi nứt buồn

Trời buồn khóc với giọt tuôn

Đất buồn hứng những giọt buồn lâm thâm!

Đường đất cũng giống trong Nam

Cũng bóng cổ thụ, cũng làn nước trôi

Cũng chiu chắt những phận người

Cũng lam lũ, chẳng tiếng cười trẻ thơ

Bên trong những cánh rừng thưa

Tiếng gà hoang gáy giữa trưa

Không, tiếng cuốc đất, tiếng chân đùa hạt xanh

Những đời nấp dưới cây xanh

Vớt bùn, lọc những miếng tanh âm thầm

Đời nghèo quen cảnh lặng im

Cây cao đâu biết cỏ thiêm thiếp sầu

Những bà mẹ quấn khăn nâu

Yếm thâm, đưa mắt gởi sầu theo em

Thì em nhận những đời hiền

Trong khuôn đất dữ, vẫn tin cuộc đời

Rằng đâu cũng có tình người

Qua ánh mắt cũng dư lời hiểu nhau…

Xem thêm:  Trời sinh - Phạm Bá Chiểu

Mưa khi em bước qua cầu

Hạ gióng gánh, nhẹ thở phào, anh ơi

Mưa như tiếng đập vui vui

Trái tim anh lúc nói lời thương em

Hồi xưa, hai đứa mới quen

Thấy mưa nhẹ, thấy nắng hiền, thấy vui

Lạy trời, con đã đến nơi

Lạy trời, đây chỗ giam người con thương

Đêm nay con ngủ không giường

Gối đầu trên những bọc đường, bọc cơm

Chờ mai sáng sẽ vào thăm

Gặp chàng sau những sáu năm chia lìa

Chắc chàng thao thức trong kia

Ngủ đi, em với đêm khuya

Ngủ đi anh, giữa trời khuya, bên mình

Em bên anh, em bên anh

Cửa tù đâu khóa được tình thủy chung

Cách ngăn bền nghĩa vợ chồng

Sâm Thương lay lắc sầu trong mưa rào

Mưa khi mình tạng mặt nhau

Hai hàng ghế, những dãy rào ngăn đôi

Anh bên đó với ngậm ngùi

Em bên này với bời bời lệ sa

Tóc anh đôi chút muối pha

Mặt anh gầy, áo bạc pha nắng rừng

Xin cho tôi được run run

Vuốt khuôn mặt, siết hình dong của chàng

Xin được khóc trên vai chàng

Xin được ngửi lại nồng nàn mùi hương

Xin được nắm lấy bàn chân

Ôi chiếc áo lính che thân mỏi mòn

Không nước mắt, chẳng nụ hôn

Vẫn cứng rắn, tính chàng dường chẳng thay

Đây toa thuốc của cha bày

Đây thố mứt mẹ sênh ngày em đi

Đây hình con lúc tập đi

Anh giữ để nhớ những khi một mình

Đêm nay chỉ em với anh

Không gian ba thước riêng dành cho ta

Đêm hoa chúc giữa rừng già

Giữa cõi thù, giữa bạn xa, bạn gần

Tâm tình xin được hiến dâng

Thật trọn vẹn với tù nhân cuộc đời

Anh cho em những nụ cười

Trên ngực nhỏ, trên đôi môi nứt buồn

Cám ơn trời, cám ơn nguồn

Ái ân, kỷ niệm, vui buồn, anh em

Xem thêm:  Tình cha 2 - Phan Hoàng

Mai em về lại trong Nam

Mong đời sống mới nẩy mầm trong em

Nửa phần anh, nửa phần em

Trăm lần non nước, vạn niềm hy sinh

Đời em, và cả đời anh

Chúng mình chỉ tấc lòng thành

Vững bền giữa những bại khuynh tình người.