Lạc quan – Lê Công Phong

0
Lạc quan – Lê Công Phong
Ta từng lặng ngụp nơi hố sâu
Chênh vênh giữa muôn vàn u tối
Đã bao nhiêu
Bỏ mặc cả những lời chân thật…
Tự “ngày mai sẽ khác”
Và rồi ta nhận ra…
Bên này còn lắm cảnh
Người cả đời không được nghe chim hót
Người cả đời chẳng thấy ánh
Người cả đời không thể nào nhún nhảy
Người cả đời chẳng thể nhau
Người cả đời không viết trọn chữ A
Người cả đời chẳng thể nói chữ Mẹ
…..
Ta còn may mắn hơn triệu người như thế
Cớ sao lại u uất buồn phiền
Và ta quyết phen này phải sống:
Sống cho đáng những ngày Mẹ chăm ta
Sống cho đáng những kề cạnh
Sống cho đáng những bè bạn
Sống cho đáng những nghịch lý cản ta
Sống cho đáng những điều còn ấp ủ
Sống cho đáng một đáng sống…!

Xem thêm:  Muốn làm người giản đơn - Diệu Nguyễn