Vào năm 1987 – Hải Bằng

0
Vào năm 1987  –  Hải Bằng

A

Hoa chúc con ong nhiều áng mật

Dòng sông chúc sóng vỗ xanh bờ

Tôi xin chúc nắng trong lòng đất

Sớm mọc cho vườn những tứ thơ

B

Nằm mộng trăng khuya

Trong chiêm bao vẫn rõ ban ngày

Tiếng cu cườm gáy trưa mùa hạ

Qua hơi thở nghe xạc xào tiếng lá

Mở mắt nhìn

Vườn đầy bóng em xanh

C

Chẳng trách chi ngọn sóng đánh lên bờ

Để hạt cát trở nên dày dạn

Trong bơ vơ vẫn nguyên hình ánh sáng

Trắng một hàng in rõ dấu chân đi

Hạt cát li ti

Như tình yêu lặng lẽ

Khi mặt trời chia ly

Sóng trở mình gọi cát

D

Con đường dài đi đến chỗ gặp nhau

Đoạn cheo leo gồ lên đá nhọn

Hạt mưa mòn dấu chân buổi sáng

Trở sang chiều – chưa gặp đã vào đêm

Nơi đợi chờ có nắng chưa em

Mà trái tim dọc đường nóng bức

E

Hoa đi trong vô tận

Những ai vĩnh biệt cuộc đời

Hoa cầm tay hạnh phúc

Nở theo ngày vui

Lọ độc bình là cớ để nâng hoa

Cái bàn chông để hoa làm dáng

Hoa cúi mặt sau giờ rượu cạn

Hoa tàn sau cuộc truy hoan

Hoa lên cao

không tính bậc cầu thang

Chỗ hoa đứng

màu xanh

mặt đất

G

Núi ưu tư như kẻ xa nhà

Mặt cúi xuống

Lắng dòng suối chảy

Quấn lên đầu – tóc trắng mây

Nào biết đâu

Núi giấu bên trong nghìn lời chim hót

Núi với nhà thơ

Đều hạnh phúc như nhau

Lúc động rừng

núi cũng biết đau

Xem thêm:  Bông hoa rừng - Thế Lữ

H

Chiều ấy chia tay đến ngỡ ngàng

Em về để lại nửa không gian

Bờ cây bóng đổ dài tia nắng

Nhện thả mùa thu óng sợi vàng.