Nỗi nhớ mùa đông – Hồng Lĩnh

0
Nỗi nhớ mùa đông – Hồng Lĩnh

Và bây giờ ở quanh em
Hàng thông xanh phủ thêm rèm
Lấy chiếc áo len ngày nào anh tặng
Em mặc vào vẫn thiếu vắng một vòng tay!

Trời trở gió và lạnh buốt đêm nay
Chiều một mình em ra phố
Chiếc áo len không ấm bằng
Anh quàng vai khuya đưa bước em về!

Đêm đông dài sương đẫm buốt tái tê
Giữa bộn bề lối về tấp nập quá
Góc phố bỗng trở thành xa lạ
Quán vắng nhạt nhoà trên phố đông người qua!

Bài thánh ca buồn văng vẳng nơi xa
Nghe da diết từng lời ca ngân vọng
về một chuyện mộng
Dẫn lối em về trong đêm tối mùa đông!

Ngôi sao khuya lẽ bóng có chạnh lòng?
Sao cô đơn giữa mênh mông trời rộng
Sao nhớ ai mà trông ngóng
người người có nhớ mình không?

Đêm về khuya nghe rõ tiếng tơ lòng!

Thơ:


Xem thêm:  Cớ sao? - Hồng Lĩnh