Tuổi trẻ không yên – Nguyễn Khoa Điềm

0
Tuổi trẻ không yên – Nguyễn Khoa Điềm

Chúng ta lớn lên nhữngnăm không bình yên
Dẫu em vẫn màu áo trắng yêu tin
Đi trên đường "Mười Tám tuổi"
Dẫu anh đi quen
kẽm gai quằn quại
Dẫu thành phố hoàng hôn
Chuông thu không hai mươi ngôi chùa thong thả
Dẫu ta ở
Nóc nhà thờ Cứu thế như một lời xin
Lòng ta không bình yên
Lòng ta vẫn đầy khắc khỏi
Bốn tao nôi day khung trời ngang trái
Mẹ đưa ta vào đời
Thành phố đã đầy bóng giặc
Thành phố đầy dáng người ngửa tay
Ôi những con cò "tỵ nạn" khô gầy
Đêm đêm lại về hàng cây thành phố.
Lao xao tìm chốn ngủ
Những bờ bãi nào không dành cho cò nữa
Những lũy tre nào bom đã khai quang?
Ôi những hàng cây từng in bóng huy hoàng
Trên đại lộ những năm đời mới lớn
Giờ đổi lá trầm ngâm màu tóc trắng
Của bụi đường và khói hơi cay..
Thành phố bên sông bè bạn rất đầy
Chợt , hoang vu bày quán xá
Khói thuốc lá của những
Vẽ những ngày không ai gọi tên..
Bao nỗi buồn đã được gọi lên
Trong sổ điểm danh, giọng thầy giáo cũ
Người vắng mặt: những dấu không như miệng hố
Người còn đây: những chấm không bình yên
Xe bắt lính ngoài đường
Rào kẽm gại ngoài đường
Mẹ cha chạy gạo ngoài đường
Xe Mỹ chẹt người ngoài đường
Hồi trống trường không khép ta vào yên tĩnh nữa
Nhìn màu bảng đen nhớ màu mặt đường
Thầy giáo đến rồi. Chúng con đứng lên
Chúng con chào thầy như hối lỗi
Thầy đừng trách chúng con là "bầy khói nói"
Chúng con là "loài cúp lang thang".
Có gì đây chúng con nhìn lên bản đồ Việt Nam
Sao Tổ quốc mà chỉ còn nửa nước
Dẫu địa lý chúng con thường ít thuộc
Nhưng nỗi đau này chúng con nhớ hơn
Có gì đâu, chúng con muốn yêu thương
Sao thầy giảng chỉ những lời cay đắng
Máu thì đỏ mà phấn thầy thì trắng
Có vẽ nổi tâm hồn con không?
Thầy đừng buồn cái giấy gọi Quang Trung
Còn đồng nghĩa với mười năm đi học
Chúng con đến đây cho những thằng CIA điểm mặt
Thầy có gì đuổi chúng giúp con không?
Phượng vẫn rơi từng cánh tươi hồng
Đau như máu những tâm hồn son trẻ
Sao con học để làm bầy nô lệ
Súng Mỹ hôm nay thành giáo cụ học đường?
Sông Hương ơi sông Hương
Người còn nguồn với bể
Để đi và để đến
Còn ta 25 tuổi
Trôi cạn trên mặt đường
Ta lớn như mùa lũ
ào ào thành phố tuổi thơ
Rồi ngày mai mỗi kiệt phố chơ vơ
Những vết bùn chúng ta để lại..
25 năm qua chưa một trẻ?
Ta soi gương, tái mặt
Này tóc, này râu, nấu cơm, bồng trẻ
Để mẹ làm thuê tối mặt tối mày
Để em đi trường cho Mỹ vuốt má
Để cha đi làm, ho trong hai tay
Chúng ra chưa qua một đời trai trẻ
Ra đường bị bắt lính ngay
Nên phải ở những nơi dán ở
Nên đeo gương cho cận thị suốt đời
Nên ngốn đi-a-mốc cho một đêm khô hai lít nước
Nên nhịn đói, thức đêm đốt cháy con người
Nên ăn tỏi cho tim rung, hút thuốc nhiều cho phổi nám
Uống nhị thiên đường cho thắt ruột té xe
Hủy hoại hết từng đường gân thớ thiệt
Từ màu mắt trong đến hồng
Hủy hoại hết những gì mẹ cha trao xương gửi thịt
Để vật vờ như cỏ lác đầu sông
Đất nước mai sau có ta không?
Chúng ta không thể cầm bay, nâng búa nữa
Ôi ta đã đốt cháy hôm nay để không cầm vũ khí
Có ngờ đâu ta thiêu cháy cả tương lai.
Có ngờ đâu không muốn cầm súng giết người
Ta lại giết chính ta
Ta để trôi sông những ngà những ngọc
Trước quân giặc ta không vươn vai dài vóc
Lại hãm mình thành đứa trẻ lên ba
Ta đã , phủ phục, mù lòa
Nhận bị trị khi lằn roi vừa giáng xuống
Ta căm giận ngàn đời chúng mày, giặc Mỹ!
Ta đau buồn, đất nước hiểu ta không?

Xem thêm:  Người lái đò - Thảo Nguyên


Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments