Khúc ca xuân – Lê Hải Châu

0
Khúc ca xuân – Lê Hải Châu

Trời cho em cười,

Xiêu đình nước Sở, tả tơi nước Tần.

Gặp em hôm lễ đầu Xuân,

Với tôi, có chút ngại ngần đắn đo.

Mình là“Hoàng tử chăn bò”,

Chắc nàng thương hại ban cho .

Cảm tình là cái trời ơi,

Thoáng vui chốc lát thế rồi lại quên.

Bẵng đi đến mấy tháng liền,

Ngạc nhiên-Tôi bỗng thấy em lại nhà.

Bởi nghèo chẳng có bình hoa,

Tôi lan man chuyện đưa đà vòng quanh.

Chợt nghe em nói ,

“-  Bỗng dưng em thấy nhớ anh lạ kỳ”.

Trời sập đi, đất sập đi!

Tai tôi ù đặc những gì vừa nghe.

Mắt em có vẻ e dè,

Chào tôi rồi vội ra xe .

Còn tôi, nửa tỉnh nửa mê,

Trời như rộng mở, bốn bề đầy hoa.

Gió reo vui, nắng chan hòa,

Để tôi hát mãi khúc ca .

./.


Xem thêm:  Bài thơ Xuân Của Mẹ – Nhà thơ Phú Sĩ