Bến tương tư – Két Vàng

0
Bến tương tư – Két Vàng

có tự bao giờ

Mà em cứ đợi mãi chờ bóng ai

Hoàng hôn xuống một ngày đã hết

Nỗi u hoài mỏi mệt làm sao

Vần thơ cứ thế tuôn trào

Cho cơn phiền não làm đau tiếng lòng

Hết ngồi ngóng đứng trông đây đó

Ngẩn ngơ nhìn ngọn cỏ xa xa

Cảnh quan khuất bóng dương tà

Trong đầu mơ tưởng như là tương tư

Bao nỗi nhớ không từ diễn tả

anh với cả niềm thương

Dù xa cách mấy dặm đường

Thả hồn theo gió trao hương ái tình

Em vẫn ước chúng mình hội ngộ

Được cùng anh ăn ở chung nhà

Duyên hồng quyện khúc hát ca

Phu thê kết nghĩa áng tơ

Say nồng mãi đằm thắm

Có anh về ủ ấm

Môi hôn giây phút đắm chìm

Men nồng nhiệt ấy lặng im chốn này

Khoảng trời rộng bàn tay ôm siết

Một cuộc tình tha thiết

Nên thơ hương sắc muôn màu

Đượm ngàn thương nhớ ngọt ngào mãi thôi

Lời thành đôi thành cặp

Nghĩa vợ chồng xây đắp mình ơi

Thơ ca ta gửi trao lời

Ru hoài bến mộng ái ân

Không cần biết cõi trần vay mượn

Giữa kiếp người có vướn sầu cay

Đã yêu yêu hết lòng này

em đó có hay chăng tình?

Xin nguyện giữ đời trinh trong trắng

Ban tặng người sắc nắng tinh khôi

Xem thêm:  Ngõ quê - Phạm Đình Luyến

luôn nở trên môi

Má hồng xinh xắn rạng ngời sắc hoa

Niềm thương ấy mặn mà mãi nhé

Hương tình yêu vỗ nhẹ nồng nàn

Lòng tin đượm nghĩa

Và em tỉnh giấc dịu dàng bên anh

Lời thề gửi đến cao xanh

Ngàn năm trọn kiếp dệt thành uyên ương.

Két Vàng