Bài thơ tình ở Hà Nội – Nguyễn Thái Sơn

0
Bài thơ tình ở Hà Nội  –  Nguyễn Thái Sơn

Những mùa thu xưa có thổn thức vậy đâu

Ta còn trẻ liễu quanh hồ mới lớn

Tháng ba ném bàng tháng tư lựa cốm

Bố mẹ chưa già chị gái còn son

Lạnh giá đến nao lòng ngút ngát gió heo may

Lá sấu rụng rối chân mưa ngâu mềm rễ cỏ

Hà Nội mấy ngàn đêm thở dài thương nhớ

Chiều nay như người lạ tìm về

Đến Ngọc Hà hỏi làng ra Yên Phụ tìm đê

Xóm Vẽ bến Chèm vắng thuyền nan đò gỗ

Đường Cổ Nhuế không tãi rơm quạt lúa

Xa nhau – ổi non khế xanh

Gặp lại vẫn giữa mùa đúng vụ

Đằm ngọt nhãn lồng tròn đầy bưởi dọ

Rượu cũ sủi tăm cốm mới ngậy hương

Hẹn nhau đi chợ Tó rủ nhau xuống Kẻ Mơ

Trưa vào Bách Thảo tối lên Tây Hồ

Một nửa ngậm ngùi

Đắp bù cho nhau một nửa…

Đừng nhớ mình bao nhiêu tuổi

Đừng nhìn từng sợi tóc nhau

Đừng tiễn em về tận ngõ

Đừng lộ niềm vui nỗi đau

Hoàn Kiếm vơi nước Tô Lịch cạn dòng

Xưa lạc khăn chìm nón – dối mẹ cha

Bây giờ áo sờn nhẫn gãy – dối người ta

Chẳng còn của riêng nhau nữa!…

Yêu nốt ruồi son may mắn rắc vừng trên ngực

Cả mụn ruồi đen chia lìa chìm dưới tóc

Nụ hôn dài ngạt thở rã rời vòng tay

Mắt mở dại ngây da trần cháy lửa

Dìu nhau liêu xiêu đồng chiều ngợp gió

Cánh sen rã cuống thơm ngậy bùn non

Xem thêm:  Tuyển tập thơ về Đà Lạt – thành phố mù sương đậm chất u buồn

Khoai sống cũng bùi nước sông vẫn ngọt

Cá ngần gỡ xương vải thiều nhằn hột

Thả tóc che nắng cởi áo ngăn mưa

Tàu chuối che sương

Đệm lá ấm nồng

Núm vú trái dâu mọng đỏ…

Kim xuyên ứa máu ngậm khô ngón tay

Nao lòng tóc rụng xót xa vai gầy

Tươi trẻ qua rồi già nua trước mặt

Chẳng yêu được nữa không thương được mãi

Những gì mang theo bao điều gửi lại

Ta lại chờ nhau cuối chân trời khác

Thương nhau đến thế đời sau không lạc!..

Dằng dặc ngàn dặm em giờ đã xa

Cầu Lạc Trung dài chợ Thanh Nhàn vắng

Liễu hồ Tây lá rụng trái mùa

Cành héo quất roi vào nắng

Kim Ngưu lặng sóng thương nhớ trâu vàng

Bầy vạc ướt sũng mưa lẩy bẩy mò tép ngang bến Linh Đàm

Cô đơn lạnh tóc phổi đen khói thuốc

Nhiều đêm thức giấc lang thang ngoài đường

Chẳng lẽ trách Thăng Long không níu giữ em ở lại

Ngày mai

Ngày mai

Ngày mai…

Không thể không quên người ấy!

Lạc Trung, Hà Nội, 2005