Nói với người yêu – Lưu Trùng Dương

0
Nói với người yêu  –  Lưu Trùng Dương

Anh yêu em vì sao không biết rõ

Chỉ biết yêu em anh thấy yêu đời

Như chim bay thở hút khí trời

Như ruộng lúa uống dòng nước ngọt

Em: hy vọng, em là mơ ước

Là niềm đau, nỗi khổ, nguồn vui

Trái tim anh ở trong ngực em rồi

Tim không thể rời em mà sống được

Và nếu ta đầu thai sang kiếp khác

Anh chắc rằng anh sẽ lại yêu em

Khi anh đứng canh cho Tổ quốc bình yên

Sung sướng thấy em gắn liền đất nước

Khi anh đổ mồ hôi tươi tốt đất

Vì ngày mai – anh hiểu cũng vì em

Tâm hồn anh như lửa mới bùng lên

Trán thêm rộng, tay thêm dài thêm vững

Anh yêu em như yêu sự sống

Không băn khoăn em đẹp ít hay nhiều

Vì lẽ giản đơn: từ buổi anh yêu

Trong mộng, trong đời em đều đẹp nhất

Anh không chỉ yêu trời xanh trong mắt

Mà còn yêu nắng rám trên tay

Như hằng yêu vết sẹo dưới lông mày

Như vẫn thích nếp cằm dài bướng bỉnh

Anh yêu em không hề suy tính

Như kẻ đi buôn tính vốn tính lời

Càng thương em từ thuở nhỏ mồ côi

Như anh đã tự ngày thơ vắng mẹ

Cũng như em, không tiền tài, danh vị

Cũng như em, anh chỉ có tấm lòng

Ta còn nghèo, nhưng làm chủ núi sông

Đời vốn đẹp vì nỗi đau sinh nở

Anh chưa thể mua một món quà rất nhỏ

Song có thể cho em khối óc, bàn tay

Với tình yêu, ta sẽ dựng lâu đài

Cây hạnh phúc tưới mồ hôi sẽ lớn…

Em, em ơi, trên đường dài lý tưởng

Ta cầm tay nhau: vui sướng nào hơn?

Dù anh hay em ngã xuống nửa đường

Trong tim bạn ta vẫn cùng đi tới!…

Hà Nội, ngày cưới 9-1-1961