Một khúc quê hương – Nguyễn Đình Chiến

0
Một khúc quê hương  –  Nguyễn Đình Chiến

Tặng Thuỷ

Không có lẽ chỉ còn là nỗi nhớ

Ngôi nhà xưa đã bán lâu rồi

Nền đất cũ giờ đây người khác ở

Còn bâng khuâng khi nắng rớt lưng đồi

Mùi hoa dại dọc con đường đất đỏ

Những lùm cây nương náu thuở lên mười

Mưa xuân giục bước chân người về chợ

Gặp người làng ai đó nhắc tên tôi

Tên tôi đó trên môi bầy trẻ nhỏ

Năm ba lô súng đạn trĩu vai người

Tên tôi đó có người em cạnh ngõ

Thương mẹ già thầm giấu chuyện xa xôi

Ôi chuyện cũ mười năm bên bếp lửa

Tay em hồng còn ấm mãi tay tôi…

Đất trung du nhiều nắng mưa trăn trở

Người trung du quen vỡ ruộng san đồi

Nơi củ sắn cõng dùm bao hạt lúa

Chín mét đồi mới gặp mặt giếng khơi

Sao ngày tết bốn phương về giỗ Tổ

Nghe câu xoan câu ghẹo ấm bao lời

Sao mẹ tôi đoạn Kiều nào cũng nhớ

Sao em tôi hay hát hay cười

Ai xui tôi ôm mối tình dang dở

Ai khuyên em đã hứa chẳng thay lời

Em đưa tiễn mưa trắng đồi hoa sở

Đò ngập ngừng. Bến lặng. Nước sông trôi

Tôi đã đi gót mòn không biết sợ

Bấy nhiêu năm ngang dọc mấy phương trời

Qua sống chết lọc lừa cám dỗ

Qua buồn vui, may rủi, khóc cười

Những dân tộc những quốc gia nghiêng ngửa

Những tượng thờ đổ vỡ nơi nơi

Tôi đã thấy đã nếm mùi đau khổ

Đã lênh đênh nơi đất lạ quê người

Nhưng không chết một tấm lòng thương nhớ

Ơi cội nguồn duyên kiếp của đời tôi

Người xa xứ đêm đêm thường mất ngủ

Đêm hôm nay là biết mấy đêm rồi

Nghe tiếng quạ rủ nhau về tháp cổ

Trên cánh đồng tuyết lạnh im hơi

Tôi thảng thốt lặng nhìn qua cửa sổ

Một vì sao đang rụng phía chân trời

Cái liên tưởng cổ truyền như nhắc nhở

Một người thân một bạn hữu qua đời

Một số phận trong cuộc đời trăn trở

Và bao giờ điều ấy đến bên tôi

Ôi nếu vậy xin được về xứ sở

Có dòng sông hoa sở trắng bên đồi

Có giọng hát của những người trèo cọ

Mang yêu thương khao khát gửi lên trời

Có con sáo mỏ vàng trong nắng đỏ

Học tiếng người bên lối ngõ sang chơi

Có em tôi khẽ nghiêng vành nón nhỏ

Bên cổng làng muôn thuở vẫn chở tôi.

Xem thêm:  Đôi môi trốn học - Triệu Ngọc Yến

1994