Người về bỗng nhớ – Ngô Chí Trung

0
Người về bỗng nhớ – Ngô Chí Trung

Ru tình theo nhỏ

Nước xuôi về xa nguồn

Lòng hoài hướng về phương đó

Quê nhà trăm nhớ ngàn thương.

 

Một sớm nắng ngời trên lối

Gót hài uyển chuyển, em đi

Dịu dàng đến vội

Gió reo trong lá thầm thì

 

Nhớ buổi

Vòng tay bối rối ngập ngừng

Sáng nay người về bỗng nhớ

Bùi ngùi lệ nóng rưng rưng

 

Trời vẫn xanh cao lồng lộng

Gọi vào mênh mông

Áo trắng hương xưa còn đọng

Hỏi người còn không?

 

Thương sao những ngày tuổi nhỏ

Đếm thời gian trôi

Kỷ niệm còn vương ngọn cỏ

Tiếc thời .

 

Cơn gió đầu thu lả lướt

Vờn trên suối tóc mượt mà

Đường xưa em về lẻ bước

Đi tìm ngày tháng phôi pha.


Xem thêm:  Nhà thơ Hồng Thanh Quang và trọn bộ những trang thơ ấn tượng phần 2