Khi em nói – Hoàng Anh Tuấn

0
Khi em nói  –  Hoàng Anh Tuấn

Khi em nói bằng mắt buồn xóm nhỏ

Anh nghe chiều cuối ngõ thả lời ru

(Ôi những buổi chiều ngoan giấc mùa Thu

Mà anh lỡ giam vô hồn lãng mạn)

Khi em nói bằng nụ cười rất bạn

Anh nghe hờn từng thoáng mỏng tiếc thương

(Mộng trẻ con, anh khéo giấu trong hồn

Nên thuở bé vẫn còn nguyên tha thiết)

Khi em nói bằng móng tay mười chiếc

Anh nghe đau mười dấu vết hoài nghi

Đáy bình an choàng thức tỉnh đam mê

Như thuở bé gợn hôn đầu tê buốt

Tay vụng dại bỗng mềm như dáng lược

Tóc em màu chải ngược gió về khuya

Khuôn mặt em nghiêng lệch đón môi kề

Mi mắt lả trong âm thầm khép lại

Khi hơi thở loãng mùi thơm cỏ dại

Anh nghe đàn bầu ái ngại lên dây

Anh nghe anh sửa soạn để chua cay

Khi em nói bằng vai gầy đơn độc

Khi em nói bằng nín thinh xõa tóc

Anh nghe buổi chiều tê tái mưa bay

Da thịt sầu như khoác áo heo may

Anh áp má trên ngực em lạc lõng


Xem thêm:  Một tiếng em - Đinh Hùng