Mai mốt – Thanh Nam

0
Mai mốt  –  Thanh Nam

Mai mốt em tôi về xứ Bắc

Cách bao rừng núi cách bao sông

Tôi nằm mộng thấy em cười khóc

Lo ngại đời hoa bạc má hồng

Mai mốt con tàu say khói sóng

Em về như một dáng hoa bay

Tôi nhìn muôn dặm còn thương nhớ

Theo dõi em đi trọn tháng ngày

Mai mốt con đường xa lạ quá

Phố phường nào thấy bóng em qua

Em đi tha thiết tình nhau lắm

Trang giấy băng sương mực chửa nhoà

Mai mốt em về thôn xóm cũ

Con đường Kinh Bắc lá tre rơi

Giữa trưa đường vắng em ngừng bước

Nghiêng nón môi em sẽ hé cười

Mai mốt em sầu như dáng liễu

Pháo hồng làm bạn với xe hoa

Rưng rưng mắt lệ em thầm nói

Thôi nhé, thôi rồi chuyện chúng ta

Mai mốt đời em vui hạnh phúc

Bên chồng, bên một đứa con ngoan

Rồi khi chiều xuống trăng lên ấy

Giở áo em ngồi lặng lẽ đan

Mai mốt em ơi em có nhớ

Cuộc đời còn nhắc đến tên tôi

Và em bình thản cười vơ vẩn

Người ấy, chờ chi cưới vợ rồi

Mai mốt, thôi em về xứ Bắc

Nói gì em đã của phương xa

Cầu cho đôi mắt em trong mãi

Và vẫn xanh màu như thuở xưa

Tôi vẫn chẳng buồn vì cách biệt

Dù rằng còn gọi: cố nhân ơi

Tôi không lưu luyến mùi son phấn

Thôi nhé! Em đi, hết, hết rồi!


Xem thêm:  Bài thơ Nỗi đau người ở lại – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân