Khi chưa rời ngã bảy – Du Tử Lê

0
Khi chưa rời ngã bảy  –  Du Tử Lê

1.

ở đấy ngày rất thấp

đêm dàn bay trên cao

lưng chừng con ngõ tối

tiếng cây xa thì thào

như bước chân nàng tới

ở đấy tôi đã thở

những hơi thơm tình nàng

ở đấy tôi đã nói

những lời nay chưa quên

2.

ở đấy tôi tự hỏi

vì sao tôi vẫn sống?

định mệnh phải chăng là chuỗi tình cờ

ta lần từng mắt một

tôi cố sống hôm nay

chính là để thử xem ngày mai cái gì sẽ tới

cho đến ngày nhắm mắt

người hãy hiểu dùm tôi

trọn một đời chờ đợi

chỉ một bước chân thôi

không bao giờ trở lại

chỉ một tiếng nói thôi

(đã hằng hằng nín lặng)

chỉ một ánh mắt thôi

(đã ngoảnh đầu vĩnh viễn)

3.

đứng trước mặt tình yêu

tất cả đều vô nghĩa

tổ quốc hay quê hương

chỉ thành hình, sau đó

tôi, lưng gù bóng tối

làm sao nhìn phía sau

tôi rã rời tay với

trái chín trong hồn già

những chùm rễ hối tiếc

dài mãi theo thời gian

sống mãi trong âm thầm

tôi thiệt tình muốn chết

4.

em hãy tự hỏi vì sao

có loài chim biết nói

có những giọt lệ rơi

đem theo niềm bí ẩn

kín bưng quanh đời mình

có những người tưởng sống

nhưng, thực, chết từ lâu

5.

ở đấy ngày thì dài

đêm dàn bay dưới thấp

khi người không còn qua

ở đấy con ngõ tối

tôi nghe động chung quanh

những trái hạnh phúc mềm

rung từ cây vọng tưởng

Xem thêm:  Chúc xuân đồng quê - Phú Sĩ

6.

bây giờ tôi đã đi

khỏi thiên đường chết ấy

như một con cú ngày

tôi cắm đầu chạy miết

những bàn chân đuổi theo

(những bàn chân rất lạ)

tôi mong ở cuối đường

người đón đầu, chực sẵn

cứ giết ngay đời tôi

đừng kéo dài hình phạt

chỉ cần một vòng dây

rất dễ dàng: nút thắt

người cứ xiết mạnh tay

thay vì nương nhẹ mãi

7.

không kẻ nào dài hơn

khi tự do bóng mình hắt xuống

phải thế không h.c.

đã năm năm xiết cổ

rút đời anh lên cao

trên đỉnh đầu tuyệt vọng

8.

tử tội nào cũng muốn

nhìn một lần cuối cùng

kẻ thi hành bản án

em hãy đến với anh

trước khi đành vĩnh biệt