Quang vinh Tổ quốc chúng ta – Tố Hữu

0
Quang vinh Tổ quốc chúng ta – Tố Hữu

Thuở ta tiến quân về Hà Nội 
Áo quần nâu, chân đất súng thô 
Những phố chợ gầy đen hấp hối 
Bỗng tuôn trào nước mắt hoan hô! 

Và muôn cánh sao vàng tung nở 
Cờ đỏ sông, đồng lúa, bờ tre 
Cả đất nước tươi màu rực rỡ 
Giữa mùa thu, đón Bác Hồ về. 

Ta thuở ấy, đương còn rất bé 
Như thiếu niên tuổi mới mười lăm 
Nhưng chí quyết không làm nô lệ 
Khổ trăm năm, cực mấy nghìn năm 

Ta đứng dậy, hai tay giải phóng 
Giành lại trời đất rộng  
Trước mắt Thái Bình Dương vỗ sóng 
Đây, Dân chũ Cộng hoà! 

Lũ đế quốc nhìn ta đứng đó 
Như một bầy cú vọ trong đêm 
Mắt đỏ nọc, máu thèm lên cổ 
Tưởng mồi ngon, một miếng là êm. 

Và cả lũ kêu nhau đến cắn 
Đứa đè đầu, đứa chặn đằng chân 
Ta như thần Phù Đổng 
Vụt lớn lên, đánh đuổi giặc Ân. 

Sức nhân dân khoẻ như ngựa sắt 
Chí căm thù rèn thép làm roi 
Lửa chiến đấu ta phun vào mặt 
Lũ sát nhân cướp nước hại nòi. 

Tổ quốc ta quyết không mất nữa! 
Phố làng đây, nhà cửa ta đây 
Dù tan nát, cháy thành than lửa, 
Máu hy sinh phải rửa thù này! 

Mỗi góc núi xây thành chiến luỹ 
Mỗi đầu thôn thành một pháo đài 
Mỗi viên đạn, một đời thằng quỷ 
Mỗi lối đi, một hố chông gài. 

Xem thêm:  Đất quê ta mênh mông - Bùi Minh Quốc

Mỗi người chung một cánh tay 
Ta giăng thành lưới sắt dày ngày đêm 
Mỗi ngày lại lớn thêm một thước 
Mỗi đêm thêm một bước tiến lên. 

Sức ta là sức thanh niên 
Thế ta là thế đứng trên đầu thù. 

Giặc có mắt, phải mù hai mắt 
Giặc có chân, phải chặt hai chân 
Chùng dù mấy chục vạn quân 
Cũng không thể chiến lòng dân một người. 
Đàn tép mà ép khơi? 
Quạ đen mà chiếm mặt trời được chăng? 
Những thằng cướp áo sắt 
Mặt vẫn xanh trước mặt quân ta. 
Những quân giết trẻ hại già 
Vẫn run sợ cả cánh đồng! 
Ta dù lúc tay không khẩu súng 
Gậy tầm vông đâm thủng bao thằng 
Đuốc người đốt cháy kho xăng 
Một thân mà đuổi xe tăng chạy cuồng! 

Giặc trước mặt phải xông mà giết 
Thù sau lưng, phải triệt chẳng tha 
Những quân cướp ruộng cướp nhà 
Những quân đè cổ lột da giống nòi 
Bọn địa chủ cắm vòi hút máu 
Phải vùng lên, mà đấu thẳng tay! 

Thực dân địa chủ một bầy 
Chúng là thú vật, ta đây là người. 
Quyết phải sống trên đời làm chủ 
Không thể dung lũ thú hoành hành. 

Quyết giành đất rộng đồng xanh 
Không cho lũ vật hôi tanh bám hoài. 
Nhìn tới trước  
Ngọn cờ ta vươn thẳng tiến lên! 

Sức ta là sức thanh niên 
Thế ta là thế đứng trên đầu thù. 

Xem thêm:  Bác ơi! - Tố Hữu

Cả đất nước: chiến khu  
Bước chân ta khắp bãi chiến trường 
Quét Cao – Lạng, mở biên cương 
Mênh mông gió lớn bốn phương thổi vào. 
Đường tiến công ào ào chiến dịch 
Hầm Hoà Bình, bức địch chạy xa. 
Đánh sang giải phóng sông Đà 
Đánh vào tả ngạn, khu Ba mở vùng. 
Đánh vang động , Đồng Tháp 
Đánh An Khê, dồn dập Hải Vân 
Kinh hồn lũ quỷ thực dân 
Bắc Nam búa sét oai thần, chạy đâu? 
Giáng một trận dập đầu quỷ dữ 
Sáng nghìn năm lịch sử Điện biên. 

Sức ta là sức thanh niên 
Thế ta là thế đứng trên đầu thù. 

Anh ơi, mùa thu lại tới 
Mùa thu vui thắng lợi hoà bình 
Việt Nam anh dũng quang vinh 
Năm châu bè bạn quanh mình hát ca… 

Trông lại quãng đường qua đỏ máu 
Trải mười năm chiến đấu gian lao 
Trông mình, nay đã lớn cao 
Hai mươi lăm tuổi, hồng hào sức xuân. 
Bước trường chinh, bắp chân đã vững 
Gánh sơn hà vai cứng đảm đang! 

Đã tan, khói lửa chiến trường 
Đường đi, mới nửa đoạn đường, còn xa 
Đường còn xa nhưng 

Sức ta đã mạnh 
Người ta đã đông 
Chí ta đã quyết 
Lòng ta đã đồng! 

Dù ai chia núi ngăn sông 
Cũng không thể cắt được lòng Việt Nam 
Chúng ta đã quyết thì làm 
Đã đi phải đến hoàn toàn thành công! 

Bước chân ta vững như đồng như sắt 
Anh chị em ơi, cờ đỏ phất lên cao! 
Anh chị em ơi, hai mươi lăm triệu đồng bào 
Tiến lên! 
muôn vạn 
vì sao 
dẫn đường!

Xem thêm:  Nhà thơ Tản Đà và tập thơ Bình Khang ca phả nổi tiếng