Bài thơ tình tặng người gác đèn biển – Nguyễn Bao

0
Bài thơ tình tặng người gác đèn biển  –  Nguyễn Bao

Anh nhớ em qua trăm dặm sóng

Mỗi buổi trăng lên, mỗi lúc trăng tà

Khi nắng mai gợn hồng biển rộng

Khi cánh buồm trở lại bờ xa

Anh biết em lo từng cơn biển động

Từng tia chớp đông và buổi sương đầy

Trong giấc ngủ, em nghe cồn tiếng sóng

Tưởng ánh đèn anh tắt dưới chân mây!

Ngọn hải đăng anh thắp trên sóng cả

Đêm mịt mùng cháy mãi không thôi

Em biết đấy, tình anh là ngọn lửa

Qua gió mưa, tia sáng vẫn rạng ngời.

Anh không nghĩ sóng mài mòn hạnh phúc

Và tuổi xuân nơi thăm thẳm chân trời

Anh biết rõ có đêm thầm em khóc

Vẫn mong anh đứng vững giữa trùng khơi.

Em hăy nhìn những con tàu trở lại

Cánh hải âu từ sóng cả bay về

Tàu đă đi theo ánh đèn anh rọi

Chim mang lời anh nhắn tới làng quê.

Anh gửi theo niềm vui và nỗi nhớ

Chở đến em trong đất Cảng quê nhà

– Yêu thương lắm, tim anh càng thắm đỏ

Làm một cây đèn biển sáng trời xa.


Xem thêm:  Khó thay là biết… - Trần Nhuận Minh