Trong cơn sốt đưa chị Miên về Đông Xuyên – Trần Vàng Sao

0
Trong cơn sốt đưa chị Miên về Đông Xuyên  –  Trần Vàng Sao

Cơn bão số hai sắp rớt vào Hải Phòng

buổi trưa cây cối ở Vỹ Dạ rất buồn

em đưa chị về Đông Xuyên

qua mấy dãy phố không thấy ai quen để chào

hai chân chị đi vấp vào nhau

con mắt chị nhìn ra xa

chắc trời không mưa qua được núi

chị sợ không qua kịp đò để ngày mai về nhà sớm

đang ăn chén cơm chị bỏ đũa xuống

đội cái nón của mẹ đi đôi guốc của mẹ

chị về mai mốt chị lên

em đưa chị qua mấy dãy phố đông người

Vỹ Dạ Đập Đá

phà còn xa nên lên ngả Tòa Khâm cũ

qua cầu Trường Tiền gió thổi không đội được nón

hạt bụi bay vào mắt chị

trong đầu em có cục sạn chị ơi

chị để tay lên trán em

về đi không thôi mưa không kịp

Đính ơi

mai chị về tới nhà rồi

hết chợ Tây Ba đi trên con đường mưa trôi giải hạ

Chiếc cầu tre bắc qua hói không có tay vịn

chị có mang em dặn chị phải đi đò

lội băng qua mấy đám ruộng

có con rạm chết dưới chân cây lúa ở nơi miệng còn bọt nước

chị buộc sợi chỉ vào chân con rạm cho con chơi

rồi đi phơi lúa

Ở bến Tượng người ngồi đợi đã đông

tàu nổ máy nước sông sôi ục ục

xe qua trên đầu xe qua trên cầu Đông Ba

chị đội vạt áo sau lên đầu

hai con mắt em muốn nhắm lại ngủ một giấc đến sáng mai

chị mở cái giỏ ra gói lại mấy cái bánh để dành cho con

người dưới Đông Xuyên không thấy ai lên tới

em không thấy gì bên kia sông

chị nói nắng to và rất vàng

em muốn ngủ một giấc cho hai con mắt đừng nhắm lại nữa

xe cứ xe không hết trên cầu

chị nắm tay em nói em về

mẹ không la vì em đi với chị

em không về vì chút nữa chị đi một mình

trời mưa chi ướt đầu đứa mồ côi

không có mũ đội

chị cắn vạt áo trong miệng

nước con sông này chia với con sông khác nên không chảy ra biển

Chị ơi

em ném hòn đá xuống sông

gió thổi mát trên mặt

chị ngó xuống dưới xa đường Huỳnh Thúc Kháng

hôm qua máy bay thả bom ở Đông Xuyên

người ở Mỹ Xá lên nói có trẻ con chết và nhà cháy

em ngó vào mắt chị

con rạm nằm ngửa chết khô dưới chân cột nhà

cái chân sau còn mắc sợi chỉ

Xem thêm:  Bài thơ Cà phê đắng – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Thôi em về đi

nhớ đừng dang nắng đỏ hết tóc

mặt đen con gái không ưng

chị nóng ruột chị ngồi lâu không được

hai con chuồn chuồn đậu trên cọng rác trôi ngoài sông

rồi một con bay

người đi nói to bên phố

bánh sắt lăn lăn lên dốc qua cầu

em không nói gì với chị

sáng mai trời có mưa luôn không

giọt mưa dài dưới mái tranh

giọt mưa qua lỗ phên trống vào trong nhà

giọt mưa mắc dưới đuôi ngọn lá trầu không

con chim bay thấp ngang qua kêu một tiếng

đứa con ai đứng dựa cột đình chợ mở mắt to ngó người đi qua đi lại

bây giờ chị sắp về rồi

em xuống đò ngồi với chị một lúc lâu rồi lên bờ

tấm ván ghềnh dưới chân em bước

đò mới chống ra chị ló mặt nói với lên

em lắc đầu không nghe chi hết

chị cười hai con mắt to tròn

chị bán lúa được rồi chị lên

em đứng trên hòn đá mài dao

trời vẫn không mưa được

chị khoát tay em về đi

nước sâu mấy chừng

chị Miên ơi

em như người thổi chai ngồi nhớ hột cát trôi trên nguồn

16/12/85