Trăng về khuya – Võ Minh Trang

0
Trăng về khuya  –  Võ Minh Trang

Tảng đá Núc ngó nghiêng trời Phú Thuận

Bến Thu Bồn liếc xéo bãi Hanh Đông

Rộn gió nồm lên thao thức đôi lòng

Hai đứa sẽ… mà không: Đời sấm dậy

Ví von gọi tang thương cây cầu gãy

Xóa tên em ngày lửa chiến chinh bùng

Chợ Thu Bồn chia sẻ nỗi đau chung

Bằng xác của năm người cùng ngã quỵ

Ray rứt mãi theo chân người bền bỉ

Mà ngày về Giao Thủy vẫn ngàn dâu

Muốn qua sông đò hết giữa đêm sâu

Anh lại đứng trên cây cầu đã gãy

Nhánh mở chung theo dòng sông xuôi chảy

Còn nhành riêng mai ngược dải Thu Bồn

Vắng em rồi ai ngó vọng cố thôn

Mà rạo rực khi gió nồm reo sóng

Lỡ thanh xuân nên con đò kỳ vọng

Đưa khách về lẻ bóng giữa quê anh

Vần thơ yêu gieo ý mãi không thành

Tảng đá Núc ngó Phú Hanh buồn tủi

Sông ngửa mặt bóng trăng rơi xuống núi

Đêm hồ nghi chú Cuội sẽ điên tình

Khách ngậm ngùi nhìn sông núi lặng thinh

Bỗng bội thực u tình đau xé ruột

Năm xưa hai mà bây giờ còn một

Chinh chiến bùng thiêu đốt mất phần kia

Xin một lần ngồi lại dưới trăng khuya

Mượn sương mỏng viết văn bia dị ngộ

Không từ quê nhà không từ phố cổ

Mà lênh đênh bão tố cuốn theo dòng

Rạng sáng ngày mai anh sẽ xa sông

Em ở lại chúc ngủ đồng ngon giấc.

Xem thêm:  Nhà Thơ Đoàn Thị Lam Luyến Và Những Bài Thơ Vang Danh Phần 2

Hè 1978