Em nữ cứu thương người Pháp – Hải Bằng

0
Em nữ cứu thương người Pháp  –  Hải Bằng

Chiều nay tiếng súng anh ngừng nổ

Thấy xác em nằm giữa cỏ tranh

Anh đắp cho em mền trấn thủ

Còn đâu nhìn thấy mắt xanh xanh

Bên xác còn nguyên tờ giấy mỏng

Ngậm ngùi anh nhặt đọc dòng thư

Thư buồn, mẹ nhắn con về nước

Anh biết nhà em cũng xác xơ

Chúng bắt em đi xa đất nước

Bỏ nhà, lìa mẹ, cách em thơ

Qua đây giày xéo quê hương bạn

Nhà cửa tan tành ngọn cỏ khô!

Qua đây em nhớ nhà không nhỉ?

Thao thức đêm dài mẹ nhớ con

Thôi chiều nay hết – em đi biệt

Tiếc nuối thương đời nữ cứu thương!

Em ở mấy mùa trên đất Việt

Những ngày hôm trước biết gì không

Tin rằng độ ấy em không biết

Nếu biết giờ đây đỡ lạnh lùng…

Bắt em, súng anh ngừng không bắn

Nhưng súng quân thù lại giết em

Chúng bắn ca-nông vào giữa trận

Mắt xanh nhắm lại, xác nằm im…

Anh giận đời em đi lạc hướng

Tội em theo bước bọn thù chung

Băng bó vết thương cho lũ giặc

Bạn em còn sống biết hay không?

Em chết chiều nay, chết ở đây

Mẹ đâu thấy bóng buổi sau này

Quê hương bên ấy chiều xanh khói

Sẽ thấy bà con nước mắt đầy

Em chết, bàn tay vây máu đỏ

Tin về bên ấy lạnh lùng chưa

Buổi mai tuyết phủ dồn trên mái

Có bóng người yêu lỡ hẹn hò

Xem thêm:  Thản nhiên như vũ trụ - Nguyên Sa

Mẹ bước vào sâu trong phòng lạnh

Bàn tay ôm lấy một vòng hoa

Em thơ ngơ ngác ngùi thương chị

Chim ở quanh vườn thôi hót ca…

Từ độ em đi cho đến nay

Paris vùng dậy biết bao ngày

Biểu tình chống giặc bắt đi lính

Đỡ khổ làng anh máu nhuộm đầy

Rằng các anh là Vệ quốc đoàn

Chiều nay thắng trận tiếng hò vang

Em được đắp dày ngôi mộ mới

Anh ngừng tay cuốc: giận… buồn… thương…

Thôi em nằm đó anh đi trận

Giết kẻ thù chung cướp nước anh

Đem lại ngày mai hai dân tộc

Tình thương hứa hẹn một bình minh.

Chiến trường Quảng Trị Mùa hè 1952