Xóa tôi – Từ Kế Tường

0
Xóa tôi  –  Từ Kế Tường

Xóa tôi nửa mặt cười buồn

Với đêm về sáng ngọn nguồn ở đâu?

Một thời biển hóa nương dâu

Tôi – em đã ở hai đầu nhân gian

Xóa tôi một chấm bụi vàng

Ngày xưa đã rớt xuống ngàn lau xa

Đời còn tươi một nụ hoa

Xin em hãy nở vì ta một lần

Xóa tôi ở phía vầng trăng

Đêm vơi, sương muộn, chéo khăn đã mờ

Chông chênh hai kẻ đợi chờ

Thì thôi xóa nốt câu thơ tạ từ

Xóa tôi con dốc xa mù

Dã quỳ vàng cả mùa thu xưa rồi

Em nào phải của riêng tôi

Nên trăm năm vẫn là ngôi quán sầu

Xóa tôi, như lỡ nhịp cầu

Con sông trắng chảy về đâu cũng buồn

Đêm dài chẳng thể dài hơn

Xin em xóa nốt nụ hôn ban đầu.


Xem thêm:  Một vị tướng về hưu - Nguyễn Đức Mậu