Sao chẳng về đây – Nguyễn Bính

0
Sao chẳng về đây  –  Nguyễn Bính

Lối đỏ như son tới xóm Dừa

Ngang cầu đã điểm hạt mưa thưa

(Xuân sang xao xuyến lòng tôi quá)

Tôi đã xây tròn sự nghiệp chưa?

Ở mãi kinh kỳ với bút nghiên

Đêm đêm quán trọ thức thi đèn

Xót xa một buổi soi gương cũ

Thấy lệch bao nhiêu mặt chữ điền1

Chẳng đợi mà xuân vẫn cứ sang

Phồn hoa thôi hết mộng huy hoàng

Sớm nay sực tỉnh sầu đô thị

Tôi đã về đây rất vội vàng

Ở đây vô số những trời xanh

Và một con sông chảy rất lành

Và những tâm hồn nghe rất đẹp

Từng chung sống dưới mái nhà tranh

Sao chẳng về đây múc nước sông

Tưới cho những luống có hoa trồng

Xuân sang hoa nụ rồi hoa nở

Phô nhụy vàng hây với cánh nhung?

Sao chẳng về đây bắt bướm vàng

Nhốt vào tay áo đợi xuân sang

Thả ra cho bướm xem hoa nở

Cánh bướm vờn hoa loạn phấn hương?

Sao chẳng về đây, có bạn hiền

Có hương, có sắc, có thiên nhiên

Sống vào giản dị, ra tươi sáng

Tìm thấy cho lòng một cảnh tiên?

Sao chẳng về đây lục tứ thơ

Hỡi ơi, hồn biển rộng không bờ

Chùm hoa sự nghiệp thơm muôn thuở

Thiên hạ bao nhiêu kẻ đợi chờ?

Sao chẳng về đây, nỡ lạc loài

Giữa nơi thành thị gió mưa phai

Chết dần từng nấc, rồi mai mốt

Chết cả mùa xuân, chết cả đời?

Xem thêm:  Cứ phải là em - Xuân Diệu

Xuân đã sang rồi em có hay

Tình xuân chan chứa, ý xuân đầy

Kinh kỳ bụi quá xuân không đến

Sao chẳng về đây? Chẳng ở đây?

Xóm Dừa cuối 1944

  1. Bản thảo đầu của tác giả, hai câu thơ này được viết là:

    Làm thơ mang bán cho thiên hạ

    Thiên hạ đem thơ đọ với tiền [↩]