Hoa biển dâng người – Thuận Hữu

0
Hoa biển dâng người  –  Thuận Hữu

Kính viếng hương hồn cha

Không được về cùng cha đi biển

Những đêm dài con nghĩ thương cha

Đại dương chứa bao diều dữ dội

Mà cha con sức yếu tuổi già

Cha đã sống trọn đời vất vả

Có ngày nào cha được nghỉ ngơi đâu

Cánh buồm cha cứ ra khơi vào lộng

Gió rít bên tai, nắng dội lửa trên đầu

Tần tảo sớm hôm chưa dêm nào trọn ngủ

Manh áo sờn muối đọng vệt ngang lưng

Nhường hết cho người thân từng miếng ăn cái mặc

Vất vả khó khăn cha chịu đựng âm thầm

Rồi đột ngột cha đi chẳng phiền ai chăm sóc

Buổi sáng ấy nghe tin, con ngơ ngác bàng hoàng

Mất mát đau thương lớn không gì bù đắp

Con bỗng thành côi cút giữa thế gian

Con tha thẩn thả hồn về biển

Nước mắt rơi trên bình thản những con thuyền

Và thoáng bóng cha đang vững tay chèo lái

Đưa đời con đến bờ bến bình yên

Hạt muối con ăn thắm vị mặn mồ hôi cha đó

Cha và biển quên thân nuôi con lớn giữa đời

Chiều nay biển dâng đầy nghìn đỉnh sóng

Nở hoa trắng viếng Người bát ngát trùng khơi…

Tháng 4 năm 1986 (3.3 âm lịch)


Xem thêm:  Thơ Tình Xin Lỗi – Chùm Thơ Buồn Xin Lỗi Người Yêu Tâm Trạng