Bài ca dao về nước – Lâm Hảo Dũng

0
Bài ca dao về nước  –  Lâm Hảo Dũng

Nước tôi trôi lạc bềnh bồng

Xót thương rau húng rau thơm cỗi cằn

Nhớ hoài cái cọng rau răm

Mà nghe đứt ruột chùm bông cải trời

Nước trôi cuối vịnh đầu doi

Biết em còn gửi nụ cười về tôi

Tàn canh thắp ngọn dầu hôi

Cháy không ánh sáng giận đời đổi thay

Nước trôi ban mặt ban ngày

Bọn em con gái quần dài ống loe

Đầu sông con quốc gọi hè

Giục tôi nhớ ngọn nhà bè chia hai

Nước trôi ông sãi chùa này

Tụng kinh cứu khổ không đầy quạt cau

Nhịp nhàng khi chậm khi mau

Khi mai hoàn tục cưới hầu lập thê

Nước trôi vịt ngỡ chàng bè

Cái thân rau muống nhà quê suốt đời

Buồn vui là lúc em ngồi

Võng đưa kẽo kẹt nhớ thời mẹ ru

Nước trôi chim cút chim cu

Tiếng con chim ụt bên mồ kêu vang

Năm xưa trồng luống cải vàng

Ngồng cao mấy thước trổ toàn máu tươi

Nước tôi cô chín cô mười

Hai cô chỉ lấy một người mới ngoan

Tóc dài tóc để lang thang

Những cành phượng biếc muộn màng đơm bông

Nước trôi cỏ nội hương đồng

Con ong hút mật vẽ vòng trên cao

Nhớ em bên gốc trâm bầu

Cũng đang nhen nhúm mối sầu về tôi

Nước trôi bông bí mồng tơi

Một em mướp đắng khóc đời hẩm hiu

Khóc tôi nhà dột cột xiêu

Liếp phên mục nát cũng liều trôi sông

Nước trôi mùa cõi trời đông

Thấy em con nhện kéo buồn giăng mau

Vì dù cọng đất nắm rau

Bậu đi sao nỡ quên màu cố hương

Xem thêm:  Không - Lưu Quang Vũ

Nước trôi liếp mạ chân vườn

Mẹ tôi ngồi vá nỗi buồn loanh quanh

Cái thời hoàng đế chưa sanh

Cái em là một bóng hình phôi pha

Nước trôi cây ớt cây cà

Một hôm gió sớm thổi nhà đi đâu?

Thôi về vuốt ngọn cần câu

Thả rong dưới xóm trộn bầu nấu canh

Nước trôi cái điệu tam bành

Uống ly rượu để ngỡ mình pháp sư

Cũng la bắt ấn niệm phù

Cũng mê xôi thịt gà to mái dầu

Nước trôi phủ sứ ăn trầu

Còn mơ Tây đến kéo tàu vô sông

Hết thời thầy ký thầy thông

Viết đơn mướn tại nhà lồng chợ mai

Nước trôi bá ngọ nhà bay

Cái thân chín vía có ngày đạn ăn

Thà như rau ngổ trong đầm

Nhớ con tép trấu võ vàng tháng khô

Nước trôi nước đẩy rau dừa

Chờ em con mắm đầu mùa mưa sa

Mẹ già lạy Phật Thích Ca

Lạy quanh tám hướng ngôi nhà trống trơn

Nước tôi trôi mất tôi còn

Bỗng dưng liều mạng cô hồn vượt biên

Mắt dài gửi lại cho em

Mà chân cứ bước ưu phiền lên cao

Nước trôi bông cỏ mần trầu

Cái toa trị liệu nát đầu lương y

Lục bình nhúc nhích ra đi

Nghĩ thương trụ điện ở lì chết khô

Nước trôi ông Huệ họ Hồ

Cưới cô công chúa treo cờ tướng quân

Theo dòng xuôi đến sông Côn

Chợt nghe sông Lại dỗi hờn sông Ba

Nước trôi ông táo coi nhà

Một tôi ông địa ông tà co ro

Có đâu am miếu ra trò

Buồn mai lũ trẻ nô đùa ném chơi

Xem thêm:  Chuyện Hương Sơn - Nguyễn Thành Mỹ

Nước trôi một cuộc đổi đời

Cũng nghe đâu đó giọng người áo cơm

Con gà cục tác đống rơm

Con trâu nằm xó muỗi mòng vo ve

Nước trôi em gái miền quê

Mai vô hợp tác thôi về ăn rau

Ăn nhằm cái ngọn bông lau

Theo cha lên núi dựng màu cờ xưa

Nước trôi chiếc lọp chiếc lờ

Chiếc đăng chiếc đó đương chờ mối ai

Chiếc dù chiếc nón ngang vai

Chiếc tôi con én bay ngoài không gian

Nước trôi em gái da vàng

Bao năm rồi vẫn cơ hàn chiến tranh

Vái trời vái đất uy linh

Vái tôi em mốt lên đình khóc cha

Vái thần vái quỷ vái ma

Vái tôi em mốt xây nhà Việt Nam…

1988