Tình quê, tình nước – Kiên Giang

0
Tình quê, tình nước  –  Kiên Giang

Ai yêu nước Việt hơn người việt

Nhau rún chôn sâu giữa đất lành

Bông trái muôn màu không ngớt chín

Sông đầy nước bạc, núi xanh xanh

Luống cầy màu mỡ thơm mùi đất

Vun bón rẫy vườn bông trái thơm

No ấm cũng như bông với trái

Áo đời vẫn ấm hột cơm ngon

Kìa nước trường giang chảy uốn quanh

Giữa dòng sông mát bóng dừa xanh

Có cô lái trẻ nâu tà áo

Nhớ nhà, nhớ đất, nhớ quê hương

Nhớ quê có những đêm trăng sáng

Sáng cả vườn xanh, sáng mộng vàng

Con trẻ quây quần theo gót mẹ

Lên chùa cúng Phật để dâng hương

Nhớ tiếng võng đưa trăm điệu nhạc

Hòa theo tiêng hát giọng ầu ơ

Từ môi người mẹ thân yêu quá

Gợi lại bao tình thuở ấu thơ

Tiếng chày nằng nặng trên không gian

Cùng tiếng gà trưa gáy trễ tràng

Tiếng tập đánh vần cùng nhịp thước

Buồn như nước chảy giữa trường giang

Ai quên cho được mái tranh nâu

Luống đất bờ ao với nhịp cầu

Mồ mả ông bà nằm giữ đất

Lòng người lòng đất cảm thương nhau

Quê hương là máu là xương thịt

Nước mắt mồ hôi của giống nòi

Tranh đấu từ bao nhiêu thế kỉ

Bảo tồn gấm vóc đến muôn đời

Còn sống ngày nào trên đất nước

Tình nước thúc giục súng với gươm

Lòng dân võ trang bằng tình cảm

Tay dân võ trang bằng súng đạn

Dân đứng lên siết chặt quân hàng

Giặc vào đây giặc sẽ rã tan.

Xem thêm:  Người đi để lại sơn hà - Phan Củ Chi

Trích tuần báo Nguồn sống mới, Sài Gòn 1954