Tiễn một người – Nhất Tuấn

0
Tiễn một người  –  Nhất Tuấn

Gửi theo Thanh Nam

Hôm nay Trời cũng thương ai khóc

Đất khách… ta say tiễn một người

Nước mất, nhà tan… đời tủi nhục

Lò thiêu, huyệt lạnh… thế là thôi!!

Đinh Hùng đang đợi miền tiên cảnh

Kìa… Vũ Hoàng Chương đón bạn rồi

Tao Đàn… thơ lộng tầng mây ấy

Có nhớ Huy Quang khóc sụt sùi?

Có thương anh em, bè bạn cũ:

Đứa ngày lao động nghiến răng cười,

Đứa đêm khắc khoải nơi tù ngục

Mẹ già, vợ dại… con thơ… ôi!!

Nợ trần trả sớm người đi sớm

Phủi tay, thanh thản như mây trôi

Đêm xưa lệ nhỏ trên ly rượu

Khóc hận cười đau tiếng bạc đời

Bẻ kiếm bên trời… tàn sự nghiệp

Đối ẩm nhìn nhau… mình nghẹn lời

Bây giờ kẻ ở, người đi biệt

Như thuyền đuổi sóng vút ra khơi

Như chim quyên trắng… bay mê mải…

Theo ánh sao băng lóe cuối trời!

Mình ta lạc giữa cơn trường mộng

Rượu rót tràn ly thiếu bạn mời

Nhác quanh rặt những trò vân cẩu

Nâng chén trên tay uống ngậm ngùi

Bài thơ lần chót, cho tri kỷ

Gửi gió bay theo tám hướng trời

Mười năm thương nước khô dòng lệ

Trời Đất thay ta khóc một người

Xứ lưu đầy, một đêm mưa tháng 6/85


Xem thêm:  Kính gửi mẹ - Ý Nhi