Sắc nhớ – Nguyễn Liên Châu

0
Sắc nhớ  –  Nguyễn Liên Châu

Bầy sẻ cũ đã lìa xa mái phố

Mây trắng giờ tụ xám lặng hiên xưa

Tôi trở lại. Hát ngu ngơ và nhớ

Những tháng ngày ngồi ngóng một cơn mưa

Hoa vẫn nở nhưng sắc vàng đã nhạt

Dòng thư yêu cũng nhòe mực lâu rồi

Cỏ ngượng ngập cố níu màu xanh lại

Ngậm ngùi ai thả sợi khói lên trời

Biết bao giờ bàn tay nhau chạm lại

Dù nhẹ thôi cung phách bản đàn xưa

Em đã xa… nghĩa là không trở lại

Để hiên tôi rơi rụng những âm thừa

Tôi trở lại… Hát ngu ngơ. Và nhớ

Ánh đèn vàng ấm áp suốt mùa thi

Không có em mỗi mình tôi tựa cửa

Phía hoàng hôn tím ngắt bóng chiều đi

Bầy sẻ cũ đã cùng em đi mất

Hiên xưa thèm đến khát một lời chim

Tôi lặng lẽ thả khói vào mây xám

Nhận ra hoa vàng sắc nhớ im lìm.


Xem thêm:  Tuổi thơ ơi! - Phạm Yến