Quê hương – Phùng Cung

0
Quê hương  –  Phùng Cung

Quê hương ơi!

Đường quan lầy nước mắt

Điệu sáo hết du dương

Mây chìm – gió ngủ

Chiều nắng da – bò

Vẫn nhằm biên giới ưu tư

Rầu rầu đổ bộ

Sông sâu bặt tiếng gọi đò

Chim hãy giùm ta

Gọi cành xanh thức dậy

Để quê hương nhìn lại quê hương

Ráng chiều ngụy tạo bình minh

Con thuyền lý tưởng

Lênh đênh bốn mùa

Ôi! Trong trắng thuở ngày xưa

Tiếng võng nhẹ đưa

Tiếng chị nhẹ ru

Hồn xuân lướt chênh chênh

Giữa trời xanh – cò lả

Nhiễu Đế kinh

Ai gửi làm quà

Rừng mải hoang vu

Hoa níu cành sương e lệ…

Trống phát dẫn

Gia nô thần chết cầm dùi

Tiễn chiều bạc mệnh

Khói hương ơi!

Đền – miếu tan rồi!…

***

Năm tận tháng cùng

To nhỏ hàn ôn

Trên từng đốt ngón tay

Để đèn chiều xao động

Lòng thành vụng trộm hành hương

Tranh thủ phút giây

Nhớ người thiên cổ

Kho thiêng rạn vỡ

Tiếng Gia tiên

Rầu rĩ dưới mồ

Những lúc chim về

Tím lịm chân mây

Ai liều tảo mộ chiều nay

Mà hương tảo mộ bay đầy hoàng hôn

***

Ơi! Quê hương

Hỡi những ngày xưa

Thủy chung nhân ái

Tất cả đều chìm lăn

Trong lừa dối nhỏ nhen

Trĩu bước lưu ly

Gót mòn sấp ngửa áo cơm

Trăm muôn vẻ thắm hữu hình

Chỉ còn là lưu ảnh

Chập chờn bên ải mưa sa.

Biệt giam Yên Bái 65


Xem thêm:  Dáng đứng Việt Nam trên Đảo Trường Sa - Phan Hoàng