Quê hương – Mặc Tiêu Phong

0
Quê hương – Mặc Tiêu Phong

Quê hương là bóng đa làng
Là đình, là hội,là vàng ụ rơm
Quê hương khó nhọc hạt cơm
Còng lưng sức mẹ, bạc sờn áo cha

Quê hương là cội mai già
Bánh chưng ngày người xa tìm về
Quê hương khúc khuỷu con đê
Lũy tre đầu xóm chim về râm ran

Quê hương là cánh đồng vàng
Rộn vui mùa lúa trĩu quang gánh đầy
Quê hương như hũ cay
Ủ lâu càng đậm, xa ngày

Quê hương là bến cuối cùng
Xuôi tay nhắm mắt lệ chung hướng về
Cuối đời phiêu bạt sơn khê
Cũng xin nấm mộ cố hương.


Xem thêm:  Bùi Nguyễn Trường Kiên- Tập Thơ”Quê Nhà Nỗi Nhớ” Day Dứt Khôn Nguôi