Men theo nỗi nhớ – Trúc Lâm

0
Men theo nỗi nhớ – Trúc Lâm

Men theo nỗi nhớ chơi vơi
Tôi về chạm nắng nghiêng
con thuyền
Gác chèo nằm đợi tháng giêng

Lối mòn phía dưới chân đê
Làng tôi đứng giữa vàng hoe nắng chiều
Lũy tre rụng tiếng chim kêu
Đồng làng lững thững cánh diều hâu bay

sau những mê say
Tôi như trút được chuỗi ngày bon chen
Tiếc rằng trên những lối quen
Đã không còn thấy tiếng em cười đùa

Trở về sau những hơn thua
Mắt tôi ướt nghẹn như vừa sinh ra
Thèm nghe câu hát ơi à
Rớt trên nôi sợi tóc bà trắng phau

Quét qua chiều muộn tàu cau
Ngóng xuân dường hơn
Giận mây cơn gió
Trở mình lùa ánh qua đồi

Có thể bạn quan tâm?

Xem thêm:  Bài thơ Còn Giữ Gì – Nhà thơ Dương Hoàng

Bình luận bài viết

avatar
  Nhận thông báo qua email  
Nhận thông báo cho