Lắng đọng cùng thời gian – Hồng Dương

0
Lắng đọng cùng thời gian – Hồng Dương

Giữa dòng cuộn của trôi nổi
Bốn mùa qua trăm lối mộng hư vô
phai nông nỗi trắng lõa lồ
Đời khánh kiệt bên mồ chôn

Bao xúc cảm lụi tàn miền hiu hắt
Nhặt nhạnh ương từng hạt giống tâm hồn
Thời gian trôi…. ta chắt lọc càn khôn
Để lắng đọng một nguồn hương tinh túy

Ta đứng giữa thực hư tình và lý
Khối tâm tư cứ dại khờ
Thời gian trôi xao động mọi giấc mơ
Chôn dĩ vãng bên bờ sông chờ đợi…

Ta nhìn lại thấy tình mang tội lỗi
Cát bụi về nông nỗi với bao đời
Sống vội vàng hồn mặc sức
Đêm nuối tiếc trăng trôi vào sương lạnh

Nhìn ngọn gió nhẹ nhàng và mỏng mảnh
Thời gian trôi theo cánh vọng tơ lòng
Ta là ai… sao mãi cứ
Xin lắng đọng… vào dòng thời gian ấy…


Xem thêm:  Ta Đi Tới (Tố Hữu) – Ngợi ca chiến thắng, vừa gợi suy nghĩ về đoạn đường sắp tới

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments