Em ơi, đừng đi – Hoàng Đình Quang

0
Em ơi, đừng đi  –  Hoàng Đình Quang

Bài thơ viết cho Vợ nhưng không để Vợ biết

Em ơi, mùa này chim đã hót trong đâu

Nước sông Hồng vẫn đục như máu mới

Phù sa còn dở dang rất vội

Rất vội

Chỗ đã thành nền, chỗ vẫn hoang sơ

Có thể nào anh lại sẽ ngẩn ngơ

Ba mươi năm có ít đâu, ba mươi năm quá ngắn

Con cái, cửa nhà, đồng tiền tất bật

Tiếng nước chảy trong nhà, chim khách hót ngoài sân…

Nồng ấm nhích lên, cực khổ xa dần

Anh quen có em như quen vào cánh cửa

Đóng lại lúc anh đi, khi anh về rộng mở

Xao xuyến thanh bình, yên ả lúc xô nghiêng

Có một bầu trời chung mà cũng có mảnh trời riêng

Sao giấu được mà làm sao phải giấu

Cơn gió thoảng qua, bìm bìm leo trước giậu

Bướm ong về không làm nản lòng em

Đến bây giờ anh biết nói gì thêm

Mỗi tết đến lại lui về năm cũ

Em vá víu những tháng ngày rạn vỡ

Những tháng ngày chưa vượt quá tầm tay

Anh ngồi đây và em vẫn ngồi đây

Đừng đi nhé, em ơi

Ngồi nán lại

Quả sẽ bói đầu mùa vẫn giành cho em hái

Nước mắt chảy vào, đường trước mặt còn xa…


Xem thêm:  Bài thơ năm mới - Bằng Lăng