Xuân lạnh – Đoàn Văn Nghiêu

0
Xuân lạnh  –  Đoàn Văn Nghiêu

Nâng chén rượu không men

Ngó bốn bề xuân lạnh

Chỉ thấy gió mưa chặn đường lữ khách

Vắng lặng giao thừa

Đào chẳng khai hoa.

Lời hẹn thề gửi phía trời xa

Ta mãi đợi

Người không về chẳng trả

Nỗi buồn rưng rưng mắt lá

Rượu không say thì dốc cạn ấm trà.

Niềm vui lạc nhà

Có ai nhớ người không

Hay chỉ riêng ta đếm mưa rơi trên lá

Rượu không men như nước tràn thềm đá

Chợt rùng mình biết khoảnh khắc xuân qua.

Giấu nỗi buồn tìm một chút phôi pha

Ta gượng đứng mà chai vò nghiêng ngả

Ngoài kia xuân tìm đường sang hạ

Mưa gió nhạt nhòa

Lạnh lấp một mùa hoa.

07.02.2011


Xem thêm:  Những Bài Nghị Luận Về Tình Yêu Quê Hương Đặc Sắc