Thơ của những người không yêu nhau – Lâm Vị Thủy

0
Thơ của những người không yêu nhau  –  Lâm Vị Thủy

Một mình tôi trên chiếc buýt buổi chiều

Chiếm lấy chỗ ngồi riêng người tàn tật

Xe qua sông khi thành phố đang mưa

Những ngọn đèn xa mang màu mắt đỏ

Cát biển mặn mòi tôi thân sò nhỏ

Còn sót lưng năm bảy ngón ngang tàng

Tôi muốn ôm và hôn em lần cuối

Lịch sử chúng mình du đãng con hoang

Rồi ngày mai tôi tới lớp một mình

Ngồi chỗ em ngồi bỗng dưng thèm khóc

Khung cửa sổ này, lối đi xưa còn đó

Bầu trời xanh và sắc áo em đâu

Tôi trở về hai bàn tay mở ngỏ

Không gia đình, không xứ sở, không em

Đem tên tôi đi gõ hỏi từng người

Xin giấc ngủ với vô vàn kỉ niệm.


Xem thêm:  Một nén tâm nhang - Lê Văn Minh