Qua sông Thu Bồn – Thu Bồn

0
Qua sông Thu Bồn – Thu Bồn

Cầu vồng lũ trẻ chơi màu sắc
Ta thích làm mây mang bão giông
Rạch chéo đất trời tia kiếm chớp
Thức reo làm thác ngủ làm sông

rộng quá nên lai láng
Nhịp cầu thường tiễn ta đi xa
Hỡi ocn ngựa chiến tuôn về biển
Bất kham dừng lại hóa phù sa

Ta yêu cỏ thẹn bên cồn mả
Hoa tím em thường giả bông tai
Cọng chiếu bao giờ thành xuyến ngọc?
Lối cỏ anh về vẫn lắm gai

Mẹ ngủ ven trời sau cỏ mật
Mây giăng Trà Kiệu chớp Sơn Trà
Sau màn mưa ấy hai con mắt
Xanh hơn cỏ ngước nhìn ta

Sâu lắng lòng sông ra Cửa Đợi
Nửa đêm ta thức nhịp Nam Bình
Con đã gõ xua đàn cá
Sóng vẫn trào lên đẫm phận mình

em muốn làm con sóng
Sông lặng mà em lắc mạn thuyền
Đàn cá khiếp hồn tuôn nháo nhác
Làm mắc vầng giữa lưới vàng

Ta cũng là trăng luôn mắc lưới
Vớt lên ướt hết nửa
Đêm đêm hong gió trên triền núi
Gọi nắng mai lên vá lại trời

(Sông Thu Bồn 1987)


Xem thêm:  Nhớ về quê mẹ - Nguyễn Văn Thái

Nếu thấy hay, các bạn hãy động viên tác giả bằng cách bình luận và chia sẻ bài viết Qua sông Thu Bồn – Thu Bồn này nhé!

Các bạn có thể tham khảo nhiều bài thơ hay thuộc nhiều lĩnh vực đời sống xã hội dưới đây:


Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments