Nhớ thu xưa – Lê Hải Châu

0
Nhớ thu xưa – Lê Hải Châu

Ngồi buồn nhớ lại Thu xưa,
khi ấy mới vừa tròn vai.
Với tôi, một kẻ bất tài,
Biết thân nên chỉ đứng ngoài nhìn xa.
Thấy em duyên dáng ,
Người đời như bướm vờn hoa lượn lờ.
Bất ngờ- hơn cả trong mơ,
Thấy em một bữa đứng chờ từ xa.
Hỏi em sao chẳng lại nhà,
Em cười em bảo người ta tỵ hiềm.
từ bữa có em,
Tôi thường những miền trời xa.
phá hoại bùng ra,
Tôi đành quê nhà rồi đi.
, em chẳng nói gì,
Sụt sùi khóe miệng hàng mi .
Tám năm ở chiến trường ra,
Ngày về tôi vội qua nhà tìm em.
Vườn xưa ngõ cũ đường quen,
Em đi đâu vắng bức rèm .
Tám năm, tôi lại đi tìm,
Nào đâu tăm cá bóng chim mịt mù.
Cuộc đời được mấy mươi thu,
Thẫn thờ nhớ lại, cho dù buồn thêm.
./.


Xem thêm:  Biển mùa đông - Hồng Giang