Người phu mộ – Hải Kỳ

0
Người phu mộ  –  Hải Kỳ

Bỗng nhớ lại như đã từ lâu lắm

Tôi nằm yên trong ruột đất quê hương

Người phu mộ với bàn tay lạnh cóng

Đỡ cho tôi xuống nghĩa địa bên đường

Một nấm đất giống bao nghìn nấm khác

Không tuổi tên như một kẻ lạc loài

Hay như những bà con thân thiết

Nhìn đất thôi cũng đã nhận ra người

Bao dời đổi biến thiên lịch sử

Bao nắng mưa bạc trắng tháng cùng năm

Tôi nhận biết dưới tầng đất tối

Bởi hồn tôi linh cảm với trần gian

Và cuộc sống đời riêng tôi cũng thế

Niềm vui nỗi đau như mưa nắng theo mùa

Hứng từng giọt niềm vui không dễ

Dưới nắng hè khô khát ban trưa

Người phu mộ già nua hiện thân trường cửu

Tóc bạc phơ đổ bóng huyệt ban chiều

Tay run rẩy đào sâu ruột đất

Chôn lặng thầm bất hạnh tình yêu

Như ánh sáng chôn vào bóng tối

Những vì sao vỡ chết tự trời cao

Trái tim giấu những điều không thể nói

Vào đất đen người phu mộ mới đào

Và nghĩa địa bên đường tôi là người mới đến

Xưa sống nhiệt cuồng sướng khổ với buồn vui

Người phu mộ sẽ là em thương mến

Đắp cho tôi nhưng xin chớ ngậm ngùi.


Xem thêm:  Quê mới - Trần Duy Hạnh