Ngày thường – Nguyễn Thanh Hà

0
Ngày thường  –  Nguyễn Thanh Hà

Có những con đường chạy dài không lối rẽ

Có những dòng sông chảy mãi vẫn không đầy

Có kẻ đứng cả một đời im lặng

Kẻ quên mình trong những cơn say.

Ta thức dậy tưởng mình là vũ trụ

Ôm cả mặt trăng ôm cả mặt trời

Đêm mê ngủ thấy mình ra hạt cát

Lăn bên đường uống một hạt sương rơi.

Có những ngày nắng như bão táp

Giữa ban trưa, thèm một cơn dông

Có những đêm da trời màu ngọc bích

Ngửa bàn tay sao rớt vào lòng.

Thì cứ lại trắng và đen như thế

Sáng khác trưa, trưa lại khác chiều

Cũng có lúc lòng mình như buổi tối

Đốt đuốc tìm không thấy một lời yêu.

Thì cứ khóc như lần đầu tập khóc

Cười để quên hết mọi lỗi lầm

Những con đường rốt cuộc vào trật tự

Mỗi ngày thường còn lại một lời câm.


Xem thêm:  Hoa "anh ơi" - Xuân Diệu