Vết thương II – Đỗ Quang Vinh

0
Vết thương II  –  Đỗ Quang Vinh

Chị mang hài cốt anh về sau ngày toàn thắng

Gặp mẹ anh, nước mắt đổ mưa chiều

Những tưởng sau lúc nguôi ngoai khúc ngoặt

đầy cay đắng

Chị sẽ dọn đường tìm hạnh phúc, tình yêu

Có ngờ đâu chị thui thủi một mình

Mười tám năm qua chị thay anh kề cận mẹ già

lúc chiều tà, bóng xế

Gia đình chị không có được một hình dung

nhỏ nhoi nào về anh – người suýt nữa trở thành

chú rể

Ấy vậy mà, chị trọn nghĩa làm dâu

Chị giữ bóng hình anh nguyên vẹn mối tình đầu

Đi qua một cuộc chiến tranh, giờ đi tiếp

phần đời còn lại

Tôi biết mình muôn ngàn lần không phải

Khi khơi dậy vết thương lòng chị chôn chặt

từ lâu…


Xem thêm:  Bài thơ Mưa Tình – Nhà thơ Phú Sĩ