Nỗi nhớ trong đêm – Nguyễn Quang Long

0
Nỗi nhớ trong đêm – Nguyễn Quang Long

Đêm đông về mình tôi lẻ bóng
Nhớ về ai lòng bỗng xôn xang
Thời gian trôi cứ nhẹ nhàng
Để cho tình ấy mãi càng rời xa

Dưới màn đêm nhạt nhòa tia sáng
Làm cho ta chẳng nhận ra mình
sao cứ vô tình
chẳng đợi đôi mình cùng đi

Thời gian đã diệu kỳ phân giải
Ngày và đêm ai trải thảm sầu
Trót thương từ buổi ban đầu
Thời gian trôi để tóc mầu pha sương

Cho tình anh
Dẫu cách xa lại nhiều
xa bến vắng cô liêu
Con đò chở ánh nắng tênh

Nhìn mặt nước bồng bềnh sóng vỗ
Thời gian làm nỗi nhớ mông mênh
Nơi đâu em có biết không
Ngày đêm anh nhớ anh trông em về


Xem thêm:  Bài thơ Vẫn nhớ về nhau – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments