Những ngọn gió ký ức – Ngô Thế Oanh

0
Những ngọn gió ký ức  –  Ngô Thế Oanh

Anh làm sao tắt ngọn gió ký ức

vẫn thổi không sao nguôi được

những dặm đường đã qua trong chiến tranh

hoa lau trắng

buổi chiều cao chất ngất

nấm mộ vô danh

đồng đội anh nằm lại bên đường

chỉ có đá xếp vùi thay cho đất

chỉ ngọn lửa cháy thay cho nước mắt

và lời thề vang âm thầm

anh đã trở lại bình yên với cuộc đời thường

căn nhà

tiện nghi

vợ con

những gì ngỡ vượt xa điều anh từng ước muốn

cả những dòng thơ thời nào anh mộng tưởng

những dòng thơ từng ám ảnh anh

nhưng vì sao

vì sao

biết bao lần

chợt lại dậy lên

ngọn gió thổi không nguôi từ ký ức.


Xem thêm:  Bài thơ Mùa Đông Của Em – Nhà thơ Phú Sĩ