Nhớ cổ tích – Duyên Anh

0
Nhớ cổ tích  –  Duyên Anh

Quê nhà mẹ có giàn thiên lý

Một dải râm hiền giữa nắng trưa

Những chuyện nghe hoài không biết chán

Bắt đầu là ngày xửa ngày xưa…

Tiếng sáo diều ai làm nhạc đệm

Chống gươm con bọ ngựa mơ màng

Thấy chân cổ tích đi trên lá

Mặt nước hồn thơ bỗng xốn xang

Nhìn rõ Thạch Sanh ở dưới hang

Ôm đàn dạo khúc tịch tình tang

Nhạc xuyên qua đất luồn qua lá

Thành gió thành mưa phá điện vàng

Nước mắt đầm đìa thương Cúc Hoa

Xuân hồng muộn đến sớm phôi pha

Mừng cho cái Tấm nhờ ơn Phật

Khổ trước rồi sau hết xót xa

Mẹ kể biết bao nhiêu tích cũ

Buồn như Vạn Lịch với Trương Chi

Kẻ đốt giải lời thề kết tóc

Người tan thành giọt lệ lưu ly

Quê người không có giàn thiên lý

Trưa nắng đường oan cháy bỏng vai

Và những chuyện nghe xong chẳng khóc

Chẳng buồn và chẳng thiết yêu ai

Đời rất hiếm hoi lần Bụt hiện

Nên chi đoạn kết thảm vô cùng

Bộ xương cá bống là dao nhọn

Đâm nát hồn ta lũ Lý Thông

1975


Xem thêm:  Trả lại mênh mông - Chiều Tím