Lặng lẽ – Ngạo Thiên

0
Lặng lẽ – Ngạo Thiên

, buông đi một chữ tình
Chỉ là duyên nợ,
Có không-không có, đừng nên luỵ
Xưa vay nay trả…sớm khai minh.

Lặng lẽ, trao nhau một nụ cười
Cho hồn hoang mạc, mãi xanh tươi
Hơn thua , thôi tìm kiếm
Oán hận nhau chi…để khổ đời.

Lặng lẽ, sẽ chóng qua
lặng lẽ, rồi cũng già
tìm đến, chợt tĩnh mộng
Tiếc nuối bụi trần…vẫn phải xa.

Lặng lẽ, nhìn đời để mà đi
Tâm không vướng bận, một điều gì
tự tại, lòng thanh thản
Đời là cõi tạm…nặng lòng chi.

Lặng lẽ, cuộc đời thấy cũng vui
Thị phi đen trắng, những ngậm ngùi
Tất cả trôi đi, theo dòng chảy
Chân thời bước tới…ai bước lui.

Lặng lẽ, giữa nắng mưa
Luyến lưu lưu luyến, sao cho vừa
bến giác, ngụ nơi Phật
Bận lòng chi nữa…sáng chiều trưa.

Lặng lẽ, nhìn đời bằng nội tâm
Chớ nhìn bằng mắt, rồi sai lầm
Cuộc đời , luôn mờ ảo
Khôn đời người…tại nơi tâm.


Xem thêm:  Vườn xưa - Sơn Ca