Im lặng – Nguyễn Lam Điền

0
Im lặng  –  Nguyễn Lam Điền

Im lặng mà nghe tiếng ru

Gọi tình yêu phía xa mù về đây

Nuôi lớn dần những đắm say

Thuở trong nôi để mai này biết yêu.

Im lặng mà nghe cánh diều

Tự do bay suốt những chiều ấu thơ

Tiếng vi vu của ước mơ

Cái thời con trẻ đến giờ chưa quên.

Im lặng mà nghe tiếng đêm

Bao chìm nổi với truân chuyên của đời

Sáng trong, lầm đục sánh đôi

Cũng đi sau những sinh sôi nụ mầm.

Im lặng mà nghe con tằm

Biết rằng chết vẫn âm thầm nhả tơ

Sợi vàng sợi trắng như mơ

Mong manh như những câu thơ đốt lòng.

Im lặng mà nghe cánh đồng

Sánh duyên cùng với con sông quê nhà

Nhận về mình giọt phù sa

Trả cho đời biết bao là ngọt thơm.

Im lặng mà nghe cọng rơm

Thấy bao nhiêu những thảo thơm một đời

Hạt vàng đã trút hết rồi

Thân khô xác vẫn nói lời hiến dâng.

Im lặng mà không lặng câm

Im lặng nói, im lặng cầm tay nhau

Im lặng trước, im lặng sau

Trong mênh mông vọng lại câu ân tình.

Tháng 9 năm 2009


Xem thêm:  Thơ Tháng 12 – Chùm Thơ Tình Tháng 12 Lãng Mạn & Tâm Trạng Nhất!