Bến My Lăng – Yến Lan

0
Bến My Lăng – Yến Lan

Bến My Lăng nằm không, đợi khách, 
hết rồi, ông lái chẳng buông câu. 
thì đầy rơi vàng trên mặt sách, 
Ông lái buồn để gió lén mơn râu. 

Ông không muốn run người ra tiếng địch, 
Chở mãi hồn lên tắm bến trăng cao. 
Vì đìu hiu, đìu hiu, trời tĩnh mịch, 
Trời võ vàng, trời thiếu những vì sao. 

Trôi quanh thuyền, những lá vàng quá lạnh 
trời, nhưng chỉ giải trăng trăng, 
Chiều ngui ngút dài trôi về nẻo quạnh, 
Để đêm buồn vây phủ bến My Lăng. 

Nhưng đêm kia đến một chàng kỵ mã, 
Nhúng đầy trăng màu áo ngọc
Chàng gọi đò, gọi đò như hối hả, 
Sợ trăng vàng rơi khuất lối chưa đi. 

Ông lão vẫn say trăng, đầu gối sách, 
Để thuyền hồn bơi khỏi bến My Lăng. 
Tiếng gọi đò, gọi đò như oán trách, 
Gọi đò thôi run rẩy cả ngành trăng. 

Bến My Lăng còn lạnh, bến My Lăng, 
Ông lái buồn đợi khách suốt bao trăng…


Xem thêm:  Bài thơ Bình Định Yêu Thương – Nhà thơ Phú Sĩ

Nếu thấy hay, các bạn hãy động viên tác giả bằng cách bình luận và chia sẻ bài viết Bến My Lăng – Yến Lan này nhé!

Các bạn có thể tham khảo nhiều bài thơ hay thuộc nhiều lĩnh vực đời sống xã hội dưới đây:


Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments