Thân phận – Cung Trầm Tưởng

0
Thân phận  –  Cung Trầm Tưởng

Sống là một thứ đi buôn

Mang thân bán vốn, còn hồn cho thuê

Mỗi ngày một giấc ngủ mê

Sớm đi ảo mộng, tối về cưu mang

Bát cơm miếng cháy khê vàng

Miệng chua khó nuốt, địa đàng khó lên

Trăm năm trăm thứ tủi phiền

Vấn vương rồi cũng vô duyên một đời

Đêm nằm nghĩ biển thèm khơi

Nghe mây hồn dạt nước trời mênh mông


Xem thêm:  Chuyện cổ tích - Nguyễn Bính