Rất lạ – Vũ Hữu Định

0
Rất lạ  –  Vũ Hữu Định

Khi ngó lại bốn bên là núi lở

Trùng dương xanh sóng dữ đã lên bờ

Em thì suốt mười năm nay chẳng gặp

Xuân riêng đời hao hụt hồn thơ

Khi ngó lại sông bên bồi bên lở

Thời gian này anh mới biết dở dang

Em thì có bao giờ em hiểu được

Đông lao đao mùa lá nọ bay vàng

Khi ngó lại anh đã già rất lạ

Tóc chưa hết xanh, lưng mỏi mắt khờ

Thời con bướm là hồn anh bay lượn

Em có bao giờ hiểu lúc anh mơ

Khi ngó lại ngọn đèo buổi sớm

Em có đi qua? con đường núi thật buồn

Ta cám ơn em đã đành bội bạc

Mà hồn ta nay tắm được trong sương

Khi ngó lại suối nọ còn tuôn chảy

Nước nở hoa khi gặp đá dạm lời

Anh đứng sững bên bờ đau hồn cỏ

Con bướm giang hồ lả cánh bay rơi

Rằng đá sỏi cũng đau như là nuớc

Anh biết mây cũng một phút muộn phiền

Đất có lúc cũng vô cùng đau đớn

Và anh đây ngày nọ thấm cơn điên

Rằng có lẽ con chim rừng bữa nọ

Hát với anh là chia sẻ ngọn nguồn

Chim đã bay anh vẫn còn đứng lại

Một đời anh cứ đứng lại mà thương

Đêm hun hút, đêm sâu (ngày chẳng cạn)

Đêm trăng lu sóng vỗ mạn đò

Anh như một chiếc thuyền neo lại bến

Sóng với thuyền thầm thĩ chuyện buồn xo

Xem thêm:  Thu về - Sơn Ca

Sáng khi đứng trên đèo cao cũng nhớ

Chiều anh đi theo con suối ngoằn ngoèo

Em còn bóng mà tăm thì đã mất

Em ở nơi nào – anh vẫn đi theo?