Phụ nữ là giai nhân – Hồng Dương

0
Phụ nữ là giai nhân – Hồng Dương

Nếu một ngày không còn bóng giai nhân,
Hồn thơ anh chết lặng tự khi nào,
Nếu một ngày không có bóng hình em,
đâu xẻ núi tím chân trời.
Ngày không em lạ thường hoang vắng,
Đời không em hóa hư vô,
Tìm đâu ra mái tóc đen trên nhẹ rủ,
Cũng không còn cánh hạc phủ chân mây,
Gió thoáng qua chi để ánh gầy,
Cả như chìm trong ngất lịm.
Không có bóng giai nhân, thơ cằn như sỏi đá
Mặc nồng cháy đỏ khôn cùng
Cung đàn gẫy vụn ngắt ngang từng nơi,
Tiếng tơ rung nghẹn ngào muôn thủa…
Thế gian này không còn bóng giai nhân,
Ươm bước chân trần trên cát để làm chi,
Cả trần gian chỉ còn màu xám lục,
Đâu có người qua lại ngược xuôi.
Nếu một ngày không còn ,
Trần gian này đâu có bóng giai nhân,
Hoa có nở trong bốn mùa hương sắc,
Cõi hư vô chết lặng bóng mây mù.


Xem thêm:  Người phụ nữ tôi yêu - Hồng Nguyên