Đại lãn – Nguyễn Bắc Sơn

0
Đại lãn  –  Nguyễn Bắc Sơn

Lúc tuyệt nhất là lúc chờ sung rụng

Nằm lơ mơ trên ghế dựa ngoài hiên

Con chim sâu, mày nhắm mắt lim dim

Rồi mới hót mới thật là ríu rít

Tôi dẹp sách vì sách là lá mít

Không ngọt bùi bằng một củ khoai lang

Không nhẹ nhàng như nghĩ ngợi lan man

Không thảng thốt như vừa nghe gió hát

Bậc thánh triết là những tay biếng nhác

Sống khề khà quanh bữa tiệc nhân sinh

Kết bạn bè cùng cây cỏ vô minh

Rất chán ghét những trò chơi thế sự

Trò thế sự khiến con người mệt lử

Khiến con người quên ý nghĩa du sinh

Quên trăm năm trong cảnh giới hữu tình

Là tặng vật đất trời kia gửi biếu

Và vĩ nhân là những tay láo lếu

Như ta đây chờ sung rụng ngoài hiên.


Xem thêm:  Tại sao những kẻ độc tài thích làm thơ?