Xa Hà Nội – Kim Trung

0
Xa Hà Nội – Kim Trung

Kể từ đây tôi rời xa Hà Nội
Xa thân quen trong nhịp thở phố phường
Xa mảnh đất đã mười năm gắn bó
Xa nơi này như xa cả quê hương.

Ngày ra đi không một lời giã biệt
Biết bao giờ mới nguôi vơi
Mưa hãy thôi, gió cũng đừng đưa tiễn
Khiến con tim…chẳng muốn xa rời.

Tôi muốn mang Thu Hà Nội đi cùng
Nhưng làm sao mang được mùi hoa sữa
Tôi muốn mang cả những chiều nữa
Nhưng chẳng thể nào mang nổi những cơn mưa.

Tôi muốn mang Hà Nội thuở xa xưa
Nhưng làm sao mang hết ngần con phố
Tôi muốn mang cả tiếng cười,
Nhưng cuối cùng chẳng mang nổi bóng hình quen.

Thôi.
Trả cho em Hà Nội lúc lên đèn
Ly trà đá và dăm câu
Trả cho em mặt Hồ in liễu rủ
Chuyện hoàn gươm em kể đến bao giờ.

Tôi trả cho em Văn Miếu với Cột Cờ
Nắng Ba Đình và trả cùng Lăng Bác
Trả cho em cả những lần tôi bị lạc
Giữa những thân quen – Phố Cổ, .

Trả hết cho em…
Hà Nội ba mươi sáu phố phường!


Xem thêm:  Hà Nội tháng mười - Anh Tài Phạm

Nếu thấy hay, các bạn hãy động viên tác giả bằng cách bình luận và chia sẻ bài viết Xa Hà Nội – Kim Trung này nhé!

Các bạn có thể tham khảo nhiều bài thơ hay thuộc nhiều lĩnh vực đời sống xã hội dưới đây:


Nhận thông báo qua email
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments